Ở bệnh viện Trung ương, Bạch Lộ đã quá quen với hình ảnh Chu Việt để tóc ngắn, có chút lười biếng, mặc áo sơ mi xám khoác bên ngoài chiếc áo blouse trắng. Nhưng người đàn ông trước mặt bây giờ—một bộ vest lịch lãm, giày da bóng loáng, phong thái nhẹ nhàng như công tử—khiến cô thật sự không dám nhận.
Bạch Lộ đưa mắt đánh giá Chu Việt từ trên xuống dưới, rồi hỏi:
"Chu bác sĩ, sao anh lại ở đây?"
Chu Việt thở dài đầy thất vọng:
"Viện trưởng kéo tôi đến đấy. Toàn mấy chuyện linh tinh, chán muốn chết, nói chuyện mà chẳng ai nói tiếng người."
Bạch Lộ bật cười:
"Nơi này đúng là không hợp với anh thật."
"Thế còn em?" Chu Việt liếc mắt nhìn cô.
"Em cũng được thủ trưởng dẫn theo."
"Chắc là em tranh thủ lắm mới được đi nhỉ?"
Bạch Lộ gật đầu, không phủ nhận.
Anh cười nhạt:
"Tôi đoán mà."
Rồi đổi giọng, anh hỏi tiếp:
"Thế em nói sẽ giới thiệu đối tượng cho tôi đâu?"
Bạch Lộ sững người, chợt nhớ đến câu nói đùa trước kia. Không ngờ anh lại tưởng thật. Cô vội đáp:
"Chẳng phải là chưa gặp ai phù hợp thôi sao? Anh gấp gì chứ?"
Chu Việt bĩu môi:
"Không nhớ thì thôi, còn bày đặt giả vờ không biết."
Biết mình bị bắt bài, Bạch Lộ chỉ cười trừ:
"Thế... anh thấy cô trợ lý nhỏ của em thế nào? Còn trẻ, cũng xinh xắn, quan trọng nhất là—hoàn toàn không giống em, chắc chắn rất đơn thuần."
Chu Việt lắc đầu:
"Thôi khỏi. Giờ còn đơn thuần, chứ ở cạnh em thêm hai năm, thể nào cũng giống hệt em."
Bạch Lộ giả vờ giận:
"Chu bác sĩ, anh ghét bỏ em như vậy à? Em rốt cuộc chướng mắt anh ở điểm nào?"
Anh híp mắt, cười mà như không:
"Em hả, là kiểu người khôn khéo chỉ biết xu lợi."
Cái dáng vẻ điêu luyện, giỏi che giấu cảm xúc mà Bạch Lộ thể hiện trước những người khác, trong mắt Chu Việt, lại chẳng có gì hay ho. Người như anh, có lẽ khó lòng chấp nhận kiểu sống đó.
Bạch Lộ hiểu điều đó, chỉ cười cười, nhẹ nhàng nói:
"Mỗi người đều có theo đuổi riêng, đây là con đường em phải đi."
Nụ cười trên mặt Chu Việt dần phai nhạt. Anh nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng cũng không nói gì thêm, chỉ nâng ly, uống một hơi cạn rượu.
Hai người ngồi gần ban công, sau lưng là khu vườn và hồ bơi của biệt thự. Trong đêm tối màu ngọc lục, một vầng trăng tròn sáng treo giữa trời, đẹp đến ngỡ ngàng.
Cổng biệt thự lại có thêm một hàng xe nữa tiến vào. Chiếc xe màu đen đi đầu dừng lại, một ông lão tóc bạc nhưng tinh anh, mặc vest đen, chống gậy từ trong xe bước ra. Phía sau ông, là một bóng người cao lớn chậm rãi bước theo.
Bóng người ấy chưa hẳn đã lộ rõ gương mặt, nhưng vóc dáng mạnh mẽ, khí chất hờ hững mà tự nhiên khiến không ít người phải ngoái nhìn. Bạch Lộ cũng không kìm được mà nhìn theo, trong lòng chợt ngạc nhiên, vô thức dừng lời trò chuyện với Chu Việt.
Chu Việt thấy ánh mắt cô thay đổi, tưởng rằng cô đang nhìn ông lão dáng vẻ phong độ kia, bèn nói:
"Ông lão đó hình như là người phụ trách của SQ."
Bạch Lộ làm như không nghe thấy, mày khẽ nhíu lại.
Lâm Thế An... khi nào thì anh quay về? Cô vậy mà lại không hề hay biết...
Nghĩ lại cũng hợp lý. Từ khi anh rời đi, cô chưa từng chủ động liên lạc. Đó là cách cô cố gắng giữ gìn thứ quan hệ mơ hồ giữa hai người—không can thiệp vào cuộc sống của nhau, không quấy rầy. Có lẽ, anh cũng nghĩ như vậy. Anh không có nghĩa vụ phải thông báo lịch trình với cô.