Chưa đến vài ngày sau, Hồ Nhiên đã chính thức xuất hiện tại tòa nhà chính của J Khoa học Kỹ thuật. Sự có mặt của bà ngay lập tức thu hút ánh nhìn của không ít người.
Lúc này, Triệu Nhân vẫn chưa biết rằng Bạch Lộ đã gặp riêng Hồ Nhiên từ trước. Sáng sớm hôm đó, hắn vừa đến công ty, đẩy cửa văn phòng mình ra thì đã thấy Bạch Lộ đang... ngồi chễm chệ trên chiếc ghế giám đốc của hắn!
Theo thói quen, hắn đóng cửa trước rồi mới bước vào, đi thẳng tới trước mặt Bạch Lộ, vừa nửa đùa nửa thật xin xỏ:
"Cô nãi nãi à, tôi chẳng phải đã mua riêng cho cô một cái ghế rồi sao? Sao lại cứ thích ngồi chỗ của tôi thế hả?"
Bạch Lộ không đáp, chỉ liếc nhìn mặt bàn:
"Cái bàn của anh... cũng hơi cũ rồi đấy."
Triệu Nhân ngớ người:
"Sao? Cô lại thấy vui vì bàn cũ à?"
Bạch Lộ “phụt” cười:
"Anh căng thẳng gì dữ vậy?"
Triệu Nhân lau mồ hôi trán. Trong lòng thầm rêи ɾỉ:
"Cô mà cứ đến chỗ tôi là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp... không căng sao được!" Hắn vội thúc giục:
"Có chuyện gì thì nói lẹ đi, tôi chịu không nổi áp lực từ cô đâu."
Bạch Lộ “bốp” một tiếng đứng bật dậy, nói thẳng:
"Hồ tổng đã trở lại."
Triệu Nhân gật gù:
"Tôi biết chứ."
"Hồ tổng muốn anh chuẩn bị một món quà nhỏ để ra mắt bà ấy."
"Ơ?" – Triệu Nhân hơi khựng lại.
Bạch Lộ nghiêng đầu, nói chậm rãi:
"Triệu tổng, anh nên sớm xác định lập trường cho mình đi thì hơn."
Nghe đến đây, sắc mặt Triệu Nhân thay đổi rõ rệt. Sau một hồi do dự, hắn nuốt khan, hỏi:
"Khi nào cô gặp được đại tiểu thư vậy?"
"Ngay hôm bà ấy xuống máy bay."
Triệu Nhân giật mình:
"Không phải trên kia đã nói là không cho cô đi sao?! Cô hành động lỗ mãng thế là chọc giận người ta thì làm sao!"
Bạch Lộ thản nhiên:
"Tôi làm việc gì, nếu không chắc chắn thì sẽ không để lộ dấu vết."
Triệu Nhân lau mồ hôi:
"Ờ thì... cũng đúng. Vậy thái độ của đại tiểu thư thế nào?"
Bạch Lộ gật đầu chắc nịch:
"Hồ tổng vừa mới tiếp nhận chức vụ, công ty chắc chắn sẽ phân thành các phe tranh giành quyền lực, ai cũng muốn miếng bánh lớn hơn. Bà ấy cần chiêu binh mãi mã, cần ổn định vị trí, sau đó mới mở rộng thế lực."
Triệu Nhân đi đi lại lại trong phòng, đầy tâm sự. Thực ra, hắn sớm đã dự đoán được sẽ có ngày này, chỉ không ngờ nó đến nhanh như vậy — và càng không ngờ người ra tay trước lại là Bạch Lộ.
Trong lòng hắn khẽ dao động, lẩm bẩm:
"Tôi cũng đâu phải loại có bản lĩnh gì lớn lao, tham gia mấy cái trò đấu đá này, khéo lại bị nghiền nát lúc nào không hay. Bạch Lộ à, tôi không giấu gì cô, giờ tôi chỉ muốn an ổn làm thêm vài năm, tích cóp ít tiền cho con đi học đại học, rồi đưa vợ đi du lịch khắp nơi... Cô sao lại đẩy tôi vào cái thế khó xử thế này!"
Bạch Lộ không để cho hắn đường lùi, thẳng thừng nói:
"Anh còn có thời gian do dự, nhưng để tôi nói rõ trước — Hồ tổng không giống tiền tổng. Bà ấy cực kỳ dị ứng với thể loại sâu mọt trong công ty. Cái gọi là cuộc sống an nhàn hiện tại của anh... e là không duy trì được bao lâu nữa đâu. Tự biết mà chuẩn bị tinh thần."
Triệu Nhân vẫn chưa đưa ra câu trả lời chắc chắn. Nhưng Bạch Lộ không vội. Cô quá hiểu tính cách của hắn — cuối cùng nhất định sẽ thuận theo.
Sau cuộc trò chuyện ấy, cô không dây dưa thêm. Mấy ngày gần đây vì chuẩn bị mọi việc cho Hồ Nhiên, cô đã tăng ca liên tục. Hôm nay cô quyết định về sớm, bù lại một giấc ngủ thật ngon.
Về đến nhà, cô tắm nước nóng thư giãn, đồng hồ đã điểm hơn bảy giờ tối. Bụng đói cồn cào, nhưng lại chẳng có chút khẩu vị nào. Mở tủ lạnh ra — thấy bên trong đầy ắp thực phẩm, cô bất ngờ khựng lại.
“Khoan đã... đây không phải phong cách của mình...”Sững người vài giây, rồi vỗ trán:
"Ai da, quên mất giỏ hoa quả!"