chuongq 16.2

Bạch Lộ cười khẽ, ngả người xuống sofa, trong đầu vẫn còn lởn vởn hình ảnh Lâm Thế An bất đắc dĩ lắc đầu. Cô không trêu chọc anh nữa, tắt điện thoại, quyết định ngủ sớm.

Giữa đêm, khi đang ngủ say, cô bỗng cảm thấy có ai đó nằm xuống bên cạnh, một cánh tay vòng ra sau lưng. Bạch Lộ mơ màng khẽ "ừm" một tiếng, rồi chợt giật mình tỉnh giấc. Cô quay đầu lại – trong bóng tối, đôi mắt của người kia lại sáng rõ.

Suýt nữa tim cô nhảy ra khỏi l*иg ngực. Nhưng nhìn kỹ lại là Lâm Thế An, cô lập tức chẳng biết nên cười hay nên nổi giận.

Anh thì dường như chẳng để tâm đến cơn tức sắp bùng lên của cô, còn thuận thế áp mặt vào cổ cô cọ cọ. Bạch Lộ muốn nổi cáu cũng khó, chỉ có thể mặc anh nghịch ngợm thêm một lúc rồi bất ngờ đẩy anh ra, hỏi:

"Anh không nói là không đến sao?"

Hơi thở anh thoang thoảng mùi rượu, có lẽ đã uống không ít. Anh đáp khẽ:

"Trời tối quá, anh... lạc đường, vô tình lại đến chỗ em..."

Bạch Lộ nửa giận nửa buồn cười:

"Anh có tài lắm. Người lớn tướng như vậy mà còn lạc đường à?"

Anh không nói gì, chỉ chôn mặt vào vai cô, giọng lười biếng:

"Thì... tìm hoài không thấy nhà, xem em có chịu thu lưu không thôi."

Cô bĩu môi:

"Tôi sợ là rước sói vào nhà rồi."

Lâm Thế An cười khẽ, áp môi xuống cổ cô, hơi thở nóng rực phả vào tai khiến toàn thân Bạch Lộ như bốc cháy. Vừa mới tỉnh táo lại một chút đã bị anh trêu đến nóng bừng. Cô không nhịn được, đưa tay ôm chặt lấy anh, khẽ đáp lại nụ hôn.

Thật ra chính Lâm Thế An cũng không biết vì sao mình lại đến nhà cô.

Mấy hôm đi công tác, cô không gọi, cũng chẳng nhắn một tin nào. Anh thì vẫn không nhịn được mà muốn gặp, dù biết giờ này cô đang ngủ... Trên đường đến, anh còn nghĩ, nếu đến rồi mà cô không mở cửa thì thôi, dù sao cũng không thể ép người.

Nhưng đến nơi, lại thấy lòng không yên, đành vào xem cô thế nào. Sợ bị trách móc, anh cẩn thận rửa mặt sạch sẽ rồi mới dám leo lên giường, ôm cô từ phía sau.

Thân thể cô vẫn mềm mại, làn da mịn màng khiến anh chẳng muốn buông tay… Và thế là trêu chọc cô tỉnh giấc.

Cảm giác cô ôm chặt mình khiến Lâm Thế An thấy thỏa mãn. Cái cách cô chủ động như thế, khiến anh hiểu rõ – giờ phút này, trong mắt cô, chỉ có anh.

Anh kéo nhẹ sau gáy cô, để cô quay lại đối diện với mình, áo quần cũng dần bị đẩy lên…

Căn phòng chìm trong bóng đêm, hơi thở của hai người hòa quyện lấy nhau. Trong lúc Bạch Lộ chìm đắm trong mê loạn, Lâm Thế An khẽ nói bên tai cô:

"Em biết không? Vừa nãy lúc em còn chưa tỉnh, anh thật sự sợ... sợ em lại gọi tên người khác."

Bạch Lộ chậm rãi mở mắt, hơi thở chưa ổn định, đáp nhỏ:

"Vậy thì nên gọi… dọa anh bỏ chạy luôn, sau này không nửa đêm đến ép người ta thế này nữa..."

Lâm Thế An bật cười:

"Anh thấy em đúng là… da ngứa rồi."

Đến khi kết thúc, trời đã bắt đầu rạng sáng. Bạch Lộ chỉ kịp ngủ thêm một tiếng thì đồng hồ báo thức đã reo vang.