Chương 16.1

Kết thúc kỳ nghỉ, Bạch Lộ quay lại công ty. Việc đầu tiên cô nghe được là tin con gái của chủ tịch sẽ trở về, tháng sau chính thức tiếp nhận chức vụ tổng giám đốc.

Thực ra tin đồn này đã râm ran từ năm ngoái, chỉ là chưa có gì xác nhận. Chủ tịch J Khoa học Kỹ thuật tuổi đã cao, dưới ông có một trai một gái. Con trai – người từng giữ chức tổng giám đốc khu vực phía Bắc – vì dính vào nghi vấn giao dịch nội bộ nên bị điều tra, cuối cùng phải vào trại tạm giam. Sau cú sốc đó, sức khỏe của chủ tịch cũng bắt đầu xuống dốc.

Con gái lớn – Hồ Nhiên – từ lâu làm việc tại nước ngoài, phụ trách khai thác thị trường quốc tế. Nghe nói gần đây vì lo cho sức khỏe của cha, cô đã chủ động xin quay về nước.

Triệu Nhân hành động rất nhanh, vừa nhận được xác nhận thời gian Hồ Nhiên về nước liền lập tức thông báo cho Bạch Lộ.

Hồ Nhiên trở lại chắc chắn sẽ mang theo không ít tài nguyên từ thị trường nước ngoài. Là người phụ trách thị trường khu vực phía Nam của J Khoa học Kỹ thuật, Bạch Lộ không thể không bắt đầu quan tâm và để mắt tới cô gái này.

Ban đầu công ty dự định cử Triệu Nhân ra sân bay đón Hồ Nhiên. Dù sao hai người cũng từng cùng làm việc trong lĩnh vực tiêu thụ, giờ Hồ Nhiên quay lại, việc đầu tiên cần là tìm hiểu tình hình tiêu thụ trong nước, để Triệu Nhân đi, thuận tiện dẫn theo Bạch Lộ thì quá hợp lý.

Nhưng không biết cấp trên thay đổi quyết định ra sao, cuối cùng người được chọn lại là Vương Cần Sâm.

Triệu Nhân không quá bận tâm, còn đùa:

"Tiếp có một cái thôi mà, cũng đâu phải "một tiếp định Càn Khôn" đâu mà căng!"

Bạch Lộ giận hắn ngốc, nhíu mày nói:

"Đón sân bay chỉ là hình thức, nhưng người đi vẫn rất quan trọng. Hồ tổng ở nước ngoài bao nhiêu năm, gần như không ai trong công ty từng tiếp xúc. Bây giờ quay lại, người đầu tiên cô ấy nhìn thấy sẽ để lại ấn tượng sâu nhất."

Vương Cần Sâm đã nắm được cơ hội lần này, đương nhiên không dễ buông tay. Trước đây từng có thứ Bạch Lộ giành được từ tay hắn, lần này hắn nhất định sẽ không dễ để vuột mất.

Trước khi Hồ Nhiên về nước, Bạch Lộ đã hẹn gặp Lý Hạ – viện trưởng Phúc Y – sắp xếp trước lịch gặp. Lần này cô dẫn theo Vương Gia Hoa cùng đi. So với bác sĩ Mã, Lý Hạ xuất thân quân đội, làm người khéo léo, linh hoạt, đối với Bạch Lộ mà nói, dễ đối phó hơn nhiều.

Dù vậy, lần đầu gặp mặt, cô vẫn giữ thái độ khiêm nhường, thể hiện thành ý trước rồi mới chờ xem phản ứng của đối phương.

Sau khi từ buổi gặp Lý Hạ về, đã hơn mười giờ tối, người cô mỏi rã rời, cứ như bị tháo tung rồi lắp lại.

Vừa vào đến nhà, cô nghiêng người ngã xuống sofa. Một lúc sau mở mắt, cô bỗng nhìn thấy trên bàn trà – vốn ban sáng còn trống trơn – giờ đặt một hộp đựng rượu vang đỏ tinh xảo...

Bạch Lộ lập tức ngồi bật dậy, cầm lấy hộp rượu. Vỏ chai in tiếng Pháp, cô không đọc được hết, cũng chẳng biết là hãng nào sản xuất, nhưng nhìn nồng độ và màu sắc rượu thôi cũng đoán được đây là chai cực kỳ quý.

Cô cầm điện thoại, nhắn cho Lâm Thế An:

"Anh đến nhà em à?"

Không lâu sau anh trả lời:

"Chiều anh ghé qua, tối có tiệc nên không ở lại lâu. Rượu quý, anh giấu kỹ rồi đấy."

Bạch Lộ khẽ cười, không cần đoán cũng biết là anh.

Đã là Lâm Thế An nói “quý”, thì nhất định là cực kỳ quý thật.

Cô ôm lấy hộp rượu, cất vào trong tủ rượu. Sau đó nghĩ lại thấy buồn cười – có rượu ngon rồi, khổ nhất là chỉ được nhìn, không dám uống. Lâm Thế An tặng cô rượu mà như muốn cô giữ làm... bảo vật truyền gia vậy.

Trở lại nằm lên sofa, cô nhắn tiếp:

"Khi nào thì anh về?"

Anh trả lời:

"Sáng nay về."

Sáng về, chiều đã tới chỗ cô. Cô không thể không công nhận – người này thật có lòng.

Bạch Lộ nhắn:

"Không ở lại chơi thêm vài ngày à?"

Anh trả lời:

"Em tưởng là đi chơi à? Thực ra toàn là công việc cả đấy."

Cô trêu:

"Nhiều mỹ nữ cùng đi làm việc, vất vả cho Lâm tổng rồi."

Lần này anh không trả lời ngay. Hơn mười phút sau mới nhắn lại hai chữ:

"Da ngứa?"