chương 14.2

Trần Kiều lập tức biến sắc, nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt khó coi. Nhưng nụ cười trên môi Bạch Lộ lại càng sâu, cô nhẹ nhàng nâng tách trà mới lên, như vô tình trách móc Vương Gia Hoa:

"Việc giao cho em đã làm xong hết chưa? Người ta nhàn rỗi, em cũng học theo, sớm muộn gì cũng học hư."

Một câu nói tưởng như trách nhẹ, lại khiến mấy người đứng cạnh cũng bị mắng lây. Mấy người đó xấu hổ đứng im không nói gì, sau đó vội vàng giải tán, ai nấy tự về chỗ làm.

Sóng gió tạm lắng. Bạch Lộ quay trở về văn phòng, Vương Gia Hoa mắt đỏ hoe, lặng lẽ theo sau.

Thực ra công việc cô đã hoàn thành rồi, lúc này mang bản thảo đến trình Bạch Lộ xem. Bạch Lộ liếc qua một lượt, gật đầu nói:

"Chuẩn bị đầy đủ là được. Một lát em cùng Tiểu Quan tới bệnh viện tỉnh gặp bác sĩ Chu, hỏi xem ông ấy có thể sắp xếp phòng mổ cho các em không. Em cũng nên bắt đầu làm quen rồi."

Tiểu Quan là đồng nghiệp trong tổ của Bạch Lộ, vào công ty trước Vương Gia Hoa hai năm, kinh nghiệm nghiệp vụ cũng dày dạn hơn một chút.

Vương Gia Hoa cúi đầu. Bạch Lộ biết cô thực sự đang chịu ấm ức—mà là thay cô chịu ấm ức.

Không được hiểu, không được tin tưởng, không được công nhận... Vương Gia Hoa đang cảm thấy nỗi tủi thân ấy thay cho Bạch Lộ.

Bạch Lộ khẽ thở dài:

"Về sau gặp chuyện thì phải vững vàng, đừng để tâm trí bị kéo vào mấy chuyện vặt vãnh. Ánh mắt phải nhìn về phía trước. Nếu mỗi ngày tôi cứ ngồi đây so đo xem ai nói xấu gì mình, có lẽ tôi đã sớm chán nản mà nghỉ việc rồi."

Vương Gia Hoa ngẩng đầu, vẻ mặt dần dịu lại, thì thầm:

"Tỷ… em thật sự rất phục tỷ. Những lời họ nói thật quá khó nghe."

Bạch Lộ cười:

"Khó nghe hơn tôi còn từng nghe qua. Lúc mới vào công ty, tôi ngồi ngay cạnh Vương Cần Sâm – Vương tổng. Ông ta từng nhét bαo ©αo sυ vào túi tôi. Tôi vẫn bình thản, mặt không đỏ tim không đập. Hôm sau, tôi thẳng tay lôi khách hàng của ông ta về cho mình."

Vương Gia Hoa sững người, há hốc miệng, không biết nên nói gì.

Bạch Lộ nói tiếp, giọng nhẹ nhàng:

"Ngốc quá. Sau này em sẽ hiểu, không có gì thực tế bằng những gì mình thực sự nắm trong tay."

Vương Gia Hoa vẫn chưa thể hiểu được hết. Cô còn quá trẻ, phần lớn thời gian sống trong nhung lụa—ở nhà có cha mẹ yêu thương, đến trường có thầy cô bảo vệ. Chỉ đến khi bước vào xã hội, cô mới bắt đầu cảm nhận được sự khắc nghiệt thật sự.

Mà Bạch Lộ... cũng chỉ hơn cô có sáu tuổi.

Bạch Lộ đứng dậy, thu dọn laptop, vừa làm vừa nói:

"Thôi, mau đi bệnh viện tỉnh đi. Tôi phải vào họp."

Vương Gia Hoa vẫn đứng đó, do dự hỏi:

"Tỷ… Vân tỷ thật sự sẽ đi Bái Khang sao?"

Bạch Lộ dừng lại, gật đầu xác nhận.

"Vậy... phòng thị trường bên đó sẽ do ai tiếp nhận? Em nghe nói Vương tổng định đưa người của mình sang thay Vân tỷ..."

Khóe miệng Bạch Lộ khẽ cong lên, cười nhạt:

"Yên tâm đi, Chu Vân đã có sắp xếp cả rồi."