Chương 8

"Xuyên ca!"

Lăng Hề đang cùng đám bạn chơi đùa trong khu giảng đường thì tình cờ liếc mắt thấy Lục Kiến Xuyên đi ngang qua dưới lầu. Cậu lập tức vẫy tay thật mạnh, nở nụ cười tươi rói, hớn hở chào hỏi.

Lục Kiến Xuyên ngẩng đầu nhìn lên, mấy người bạn bên cạnh Lăng Hề cũng vội vàng chào theo, cung kính nói: "Chào học trưởng."

Lục Kiến Xuyên khẽ gật đầu, mỉm cười đáp lại: "Chào mọi người."

Đám bạn của Lăng Hề lập tức trêu chọc cậu.

"Một học trưởng lợi hại như vậy mà thật sự là anh trai cậu sao? Sao chẳng chia cho cậu một nửa tài giỏi đi chứ, Tiểu Hề muội muội?"

"Lục Bác Văn, cậu cút đi!" Lăng Hề bực mình giơ ngón giữa, cười đáp trả. "Còn chưa chắc cậu đã cao hơn tôi đâu."

Đang đùa giỡn rôm rả, bỗng Lăng Hề bước hụt mất thăng bằng và lao về phía trước.

Giữa lúc chưa ai kịp phản ứng, nam sinh đứng gần cậu nhất người nãy giờ vẫn im lặng đã nhanh tay đỡ lấy vai cậu.

Cả Lăng Hề lẫn đám bạn đều ngạc nhiên trước tốc độ phản ứng nhanh nhạy của cậu ta. Nhưng Lục Kiến Xuyên thì chỉ lạnh nhạt mỉm cười nghĩ thầm.

“Phản xạ tốt ư? Chưa chắc, có lẽ người đó vẫn luôn chăm chú dõi theo Lăng Hề nên mới có thể ra tay nhanh hơn những người khác.”

Anh lặng lẽ quan sát một lúc, rồi trước khi bị phát hiện liền thu ánh mắt về chậm rãi rời đi theo hướng đã định sẵn.

Anh nhớ rõ tên người đó là Khúc Tiếu.

Đám bạn của Lăng Hề thực sự có không ít kiểu người như vậy.

Trước khi vào cấp ba, Lăng Hề vẫn luôn thích ngủ cùng Lục Kiến Xuyên.

Mặc dù cha mẹ Lục đã chuẩn bị sẵn cho cậu một căn phòng riêng nhưng sau khi xuất viện, cảm giác an toàn trong cậu vô cùng mong manh. Cậu hoàn toàn không thể ngủ một mình, nhất định phải có Lục Kiến Xuyên bên cạnh mới yên tâm.

Dù đôi khi cũng cảm thấy hơi mất mặt nhưng thói quen đã hình thành trong hai năm qua, đã trở thành một phần không thể thiếu trong quá trình cậu làm quen lại với thế giới này. Không phải nói từ bỏ là có thể từ bỏ ngay được.

Sau vụ tai nạn, những cơn ác mộng luôn bám lấy cậu. Cậu sợ mỗi khi tỉnh dậy chỉ có một mình, sợ căn phòng tối đen như mực vì nó khiến cậu nhớ đến cái chết, nhớ đến gương mặt cha mẹ của mình ẩn hiện trong bóng tối.

Mỗi lần như vậy, cậu lại chui vào lòng Lục Kiến Xuyên, hấp thụ hơi ấm từ anh để tìm kiếm cảm giác an toàn.

Lần đầu tiên bị mộng tinh, cậu hoảng sợ đến mức khóc lóc đánh thức Lục Kiến Xuyên.

Do ảnh hưởng của chấn thương tâm lý, trong giấc mơ của cậu không có hình bóng ai cả, mà chỉ là những mảnh ký ức hỗn loạn về vụ tai nạn. Cậu hoảng hốt tưởng mình bị dọa đến mức đái dầm, bối rối xin lỗi anh trai, lo sợ rằng từ nay về sau, Lục Kiến Xuyên sẽ ghét bỏ cậu, không còn muốn ngủ chung với cậu nữa.

Những phản ứng kỳ lạ của cơ thể khiến cậu vô cùng hoang mang và sợ hãi.