Chương 7

Hồi hộp truy cập trang tra cứu điểm thi, ngay khoảnh khắc nhìn thấy kết quả, Lăng Hề mừng rỡ nhảy bật khỏi ghế. Cậu lao đến ôm chầm lấy Lục Kiến Xuyên như một chú gấu con bám chặt lấy anh trai, hét lên đầy phấn khích:

"Xuyên ca! Em biết ngay anh là lợi hại nhất mà!"

"Anh xem nè, em thật sự thi đậu rồi! Em yêu anh! Em yêu anh lắm luôn ấy!"

Cậu dụi đầu vào cổ Lục Kiến Xuyên, mái tóc mềm mại lướt qua da khiến người ta thấy nhột nhột, giống như một chú gấu nhỏ bướng bỉnh mà đáng yêu.

Lục Kiến Xuyên lo cậu ngã xuống nên nhanh tay đỡ lấy, một tay giữ chắc đùi cậu, nâng người cậu lên để ổn định lại tư thế. Vì vậy, khoảng cách giữa hai người càng thu hẹp, gần đến mức Lục Kiến Xuyên có thể ngửi thấy hương thơm ngọt ngào của mật ong và sữa bò hòa quyện trên người Lăng Hề.

Từ khi vào cấp ba, Lục Kiến Xuyên lớn nhanh như thổi. Đến năm lớp 12, anh đã cao hơn 1m8, trở thành "hạc giữa bầy gà" trong đám bạn học cùng lứa. Trong khi đó, Lăng Hề lại phát triển có phần chậm chạp. Năm lớp 10, cậu chỉ mới cao hơn 1m6 một chút. So với Lục Kiến Xuyên thì khỏi bàn, ngay cả đám bạn bè xung quanh cũng đều cao vọt lên như măng mọc sau mưa, chỉ riêng cậu là vẫn giậm chân tại chỗ.

Vốn dĩ Lăng Hề đã có gương mặt thanh tú, so với bạn bè lại thấp hơn hẳn một đoạn, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến dáng vẻ yếu ớt của cậu hồi lớp 7. Khi đó, vì thân hình gầy gò mảnh mai như cành liễu trước gió, cậu còn bị trêu chọc với biệt danh "Lăng muội muội". Lăng Hề vốn miệng lưỡi sắc bén, đối đáp không bao giờ chịu thua nhưng chỉ cần nghe thấy cái biệt danh này là lập tức nổi giận đùng đùng.

Cũng vì vậy mà cậu dù có ghét mùi sữa bò đến đâu, vẫn kiên trì uống một hộp mỗi ngày, mong rằng có thể cao lên nhanh hơn.

Nhưng nhìn tình hình trước mắt, xem ra sữa bò cũng chẳng giúp ích được bao nhiêu trong chuyện phát triển chiều cao. Chỉ là có vẻ như mùi hương trên người cậu ngày càng ngọt ngào, mềm mại hơn mà thôi.

Nhìn khuôn mặt trắng nõn vẫn còn chút bầu bĩnh của cậu, Lục Kiến Xuyên không nhịn được mà muốn cắn một cái, xác nhận xem rốt cuộc có phải do sữa bò đã biến cậu thành một cục bột mềm mại hay không.

Trong khi đó, Lăng Hề vẫn đang hớn hở vui sướиɠ, nhảy nhót kêu to, không ngừng ca ngợi Lục Kiến Xuyên. Cậu nói anh là người anh trai tuyệt vời nhất thế giới, là người cậu yêu thích nhất, mãi mãi thích nhất!

Lục Kiến Xuyên bên ngoài chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cậu, mỉm cười đầy cưng chiều: "Thật sao?"

Đôi mắt Lăng Hề sáng long lanh như chứa cả bầu trời sao, không chút do dự gật đầu lia lịa: "Thật sự, thật sự, thật sự, thật sự, thật sự đó!"

Sự ngây thơ trong sáng ấy khiến Lục Kiến Xuyên gần như có một ý nghĩ điên rồ muốn đè cậu xuống giường, nhìn gương mặt cậu hiện lên biểu cảm nghi hoặc xen lẫn khó hiểu, rồi chậm rãi nói: “Em có biết không, thật ra anh muốn làm với em rất nhiều điều nhưng những điều đó có thể khiến em vừa tủi thân, vừa bật khóc.”

“Liệu đến lúc đó, em còn có thể cảm thấy anh là người anh trai tốt nhất, vẫn yêu anh nhất hay không?”Lăng Hề chẳng hay biết gì vui vẻ nhảy khỏi người anh, nói muốn chạy ra phòng khách thông báo tin vui cho cha mẹ Lục.

Cậu không nhìn thấy phía sau, Lục Kiến Xuyên chậm rãi đưa tay ra, làm động tác như muốn nắm trọn lấy bóng dáng nhỏ bé của cậu trong lòng bàn tay.

"Tiểu Hề, thích anh đến thế ư? Nhưng với anh mà nói chừng đó vẫn chưa đủ."

Trong căn phòng chỉ còn lại một mình, Lục Kiến Xuyên khẽ cất giọng trầm thấp.