Chương 19: Phiên ngoại của Lục Bác Văn

Lục Bác Văn lần đầu tiên mơ thấy Lăng Hề, giấc mộng này thật sự không thể nói là vui sướиɠ.

Ngày hôm đó, sau khi tan học họ cùng nhau về nhà. Cảnh chen chúc trên xe buýt thật sự đông đúc, những người tham gia giao thông đông hơn bình thường. Vừa lên xe, vài người đã bị tách ra hoàn toàn, chỉ còn lại Lục Bác Văn và Lăng Hề bị đẩy về phía sau, dựa vào tay vịn.

Lục Bác Văn từ phía sau Lăng Hề vươn tay, nhẹ nhàng luồn qua người Lăng Hề để nắm lấy tay vịn. Vị trí này khiến Lục Bác Văn mỗi khi xe dừng lại đều vô tình áp sát vào lưng Lăng Hề, bởi vì Lăng Hề thấp hơn cậu một chút, chiều cao chỉ vừa đến cằm cậu, nhìn như thể cậu đang ôm Lăng Hề vào lòng vậy.

Mùa hè vốn đã nóng bức, lại còn chen chúc trên xe, càng làm cho Lục Bác Văn cảm thấy khó chịu. Lăng Hề, mỗi lần như vậy, đều dùng khuỷu tay đâm vào cậu, trừng mắt quát: "Cố ý hả?"

Lúc đó, có một người vội vã xuống xe, vô tình đυ.ng phải Lục Bác Văn, khiến cậu càng sát vào Lăng Hề hơn. Trong lúc mọi người xung quanh liên tục xin lỗi, Lục Bác Văn chỉ im lặng nhưng gương mặt vô tội như thể nói rằng: "Thấy chưa, thật sự không phải cố ý."

Lăng Hề tức giận đến mức như muốn phát điên, liền co người lại, cố gắng tránh xa cậu.

Lưng của Lăng Hề mảnh mai, dáng người tuy nhỏ nhắn nhưng lại tôn lên vẻ đẹp của chiếc áo sơ mi, lộ ra những đường cong mềm mại của cơ thể.

Bị Lục Bác Văn kề sát như thế, Lăng Hề cảm thấy như bị nhốt trong một chiếc l*иg, không thể tìm được lối thoát.

Nhìn Lăng Hề như vậy, Lục Bác Văn cảm thấy vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.

Tuy nhiên sau một lúc xe buýt lại tiếp tục đông đúc và khi Lăng Hề bị đẩy lùi, cậu ta không còn chỗ đứng nữa, đành phải ngồi vào đùi Lục Bác Văn. Trước khi Lăng Hề kịp phản ứng, lại có người nhảy lên chiếm chỗ cậu ta đang đứng, khiến cậu ta không còn cách nào khác.

Lục Bác Văn rất thoải mái, biết Lăng Hề không thể phản kháng mình, liền duỗi tay ôm lấy Lăng Hề, cằm tựa vào vai cậu ta, cười trêu: “Muội muội, bao nhiêu tuổi rồi mà còn thích ngồi trên đùi ca ca thế này?”

"Tiểu tử Lục Bác Văn, ta muốn gϊếŧ ngươi." Lăng Hề nghiến răng tức giận.

Lục Bác Văn tự hỏi: “Lăng Hề ở nhà có phải cũng thường xuyên ngồi lên đùi anh trai không?”

Mặc dù Lăng Hề không phải là em trai ruột của Lục Kiến Xuyên nhưng Lục Bác Văn đã phần nào hiểu được, Lục Kiến Xuyên chắc hẳn cũng đã từng cảm thấy mình muốn chiều chuộng Lăng Hề.

Cuối cùng khi đến điểm dừng, Lăng Hề nắm lấy cơ hội đá Lục Bác Văn một cái đau điếng, rồi lôi kéo Lục Bác Văn chẳng hiểu gì mà chạy đi.

Tối đó, Lục Bác Văn lại nằm mơ.

Cảnh mơ ấy giống như lần trước, Lăng Hề ngồi trên đùi cậu nhưng lần này trong giấc mơ, Lăng Hề lại mặc một chiếc quần đùi thể thao. Đó chính là bộ đồ mà Lăng Hề đã mặc khi tham gia cuộc thi chạy 50 mét, cậu ta chạy nhanh đến mức như một luồng sáng màu trắng chói lóa vụt qua.

Sau khi chạy xong, Lăng Hề cầm huy chương, vô cùng đắc ý khoe trước mặt Lục Bác Văn. Lúc ấy, Lục Bác Văn không chỉ cười, mà trong mắt cậu Lăng Hề dường như trở nên đẹp đến mê hoặc.

Lục Bác Văn cũng giống như mọi lần, ôm Lăng Hề vào lòng nhưng rất nhanh, cậu lại buông ra vì sợ rằng Lăng Hề sẽ nghe thấy trái tim mình đang đập loạn nhịp.

Lúc Lăng Hề ngồi trên đùi cậu, cảm giác của Lục Bác Văn lại trở nên rất kỳ lạ.

Không, phải nói là cảm giác đó thật sự rất đáng sợ.

Lăng Hề để lộ đôi chân trắng mịn, mềm mại, khẽ cọ vào đùi Lục Bác Văn.

Trong giấc mơ, Lục Bác Văn không hề nhận ra đây chỉ là một giấc mơ, cậu không thể cười nổi, chỉ biết cắn chặt môi, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng, âm thanh hỗn loạn trong đầu như tiếng còi inh ỏi.

Nhưng tất cả cũng không thể thay đổi được điều gì.

Lục Bác Văn từng nghe nói rằng có một số con trai khi sợ hãi sẽ có phản ứng không kiểm soát được. Cậu cảm thấy mình lúc này chính là như vậy.

Càng sợ hãi lại càng cảm thấy bất an.

Có thể nói, đó là một cơn ác mộng.

Bất chợt Lục Bác Văn bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức, khi ngồi dậy cậu cảm thấy nửa dưới cơ thể của mình trong trạng thái ẩm ướt khó tả. Chính cậu cũng không biết liệu mình nên cảm thấy may mắn vì đó chỉ là một giấc mơ hay nên tiếc nuối vì điều đó.

Ngày hôm sau, Lăng Hề cảm thấy rất ngạc nhiên vì suốt cả ngày Lục Bác Văn không làm gì thiếu suy nghĩ đối với cậu ta. Khi Lăng Hề trêu chọc, cười nhạo cậu, cậu chỉ lẳng lặng đứng đó, không phản kháng, chỉ ngại ngùng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Lăng Hề.