Chương 17

Cậu đã sống nửa đời người trong căn nhà này, với một nửa thời gian gắn liền với nơi đây. Sau lưng cậu là những dấu vết cao thấp trên tường, mỗi năm Lục Kiến Xuyên đều giúp cậu vẽ một dấu mới. Nhưng giờ, việc cậu bị anh ôm lấy và cuốn vào vòng tay ấy lại khiến cậu cảm thấy thật khó thở, giống như không thể thoát ra được.

Sau đó, Lăng Hề đã chính thức trở thành bạn trai của Lục Kiến Xuyên.

Tuy vậy, giờ đây cậu đã nhận ra tất cả mọi chuyện đều là kế hoạch tỉ mỉ của Lục Kiến Xuyên, như một cái bẫy mà anh đã sắp đặt, để cậu tự rơi vào. Lăng Hề lúc này mới nhận ra, từ trước đến nay Lục Kiến Xuyên luôn có hai mặt, một là bộ mặt dịu dàng, ôn nhu, còn một mặt sau lưng lại là một kẻ đầy mưu mô. Cậu đã lâu không gặp anh trong bộ dạng này, dần dần đã quên đi những thói quen xấu của anh.

Sau khi ở bên nhau, những hành động trơ trẽn, vô liêm sỉ của Lục Kiến Xuyên đã khiến Lăng Hề phải ngượng ngùng vô cùng. Nếu họ ngủ chung, gần như mười lần thì có đến chín lần Lăng Hề sẽ không thể chịu đựng được, đỏ mặt đẩy anh ra, kéo vạt áo xuống để che kín cơ thể mình, ngập ngừng nói: “Ngừng lại đi, đừng có sờ loạn nữa.”

“Lục Kiến Xuyên anh là cái đồ biếи ŧɦái, lưu manh,” Lăng Hề mắng anh: “Tôi không bao giờ gọi anh là ca ca nữa.”

Dù nói vậy, Lục Kiến Xuyên vẫn ngoan ngoãn không làm gì thêm chỉ ôm cậu vào lòng. Lăng Hề không phản kháng, chỉ lẩm bẩm vài tiếng rồi tựa vào anh, yên tâm mà ngủ thϊếp đi trong vòng tay quen thuộc ấy.

Khi ở nhà, mối quan hệ của họ chỉ dừng lại ở những nụ hôn.

Dù sao cha mẹ lúc nào cũng có thể gõ cửa, mà chỉ một nụ hôn thôi cũng đủ khiến trái tim họ đập nhanh.

Có những lúc, Lăng Hề giả vờ như đang chơi game trong phòng Lục Kiến Xuyên, thoải mái dựa vào anh trong khi anh làm việc. Một lần, khi cha Lục mang trái cây vào phòng, ông nhìn thấy Lăng Hề với đôi môi sưng tấy và nói: “Tiểu Hề, môi của con sao lại sưng lên vậy? Con bị nóng trong người phải không?”

Lăng Hề chỉ biết im lặng.

Thực ra, không phải đâu thưa chú.

Là vì khi chú vừa mới mở cửa thì ngay bên cạnh, tên này còn đang nổi điên cắn người nữa mà.

Sau khi cha Lục rời đi, Lăng Hề vội vàng giải thích nhưng vẫn không thể ngăn được nụ cười trên môi của Lục Kiến Xuyên. Thế là cậu lại giận dỗi mắng anh, trong khi Lục Kiến Xuyên lại không ngừng đùa giỡn.