“Cạch.”
Tiếng mở khóa vang lên.
Trong phòng, Lăng Hề hoảng hốt đến mức toàn thân cứng đờ, hai tay theo phản xạ siết chặt vạt áo bên sườn của Lục Kiến Xuyên. Cậu cố gắng kìm nén hơi thở, không dám để lộ ra chút tiếng động nào.
Từ ngoài phòng khách, giọng mẹ Lục vang lên, mang theo vẻ ngạc nhiên: “Tiểu Xuyên, Tiểu Hề.”
“Ra ngoài cả rồi sao?”
Bà nhìn thấy dép vẫn còn để nguyên trong nhà, lại lẩm bẩm đầy lo lắng:
“Trời nắng gắt thế này, không mang mũ, lỡ bị cảm nắng thì biết làm sao bây giờ?”
Cha Lục vào cửa chậm một bước, nghe vậy liền thở dài. Có vẻ họ vừa từ chợ về, xách theo ít đồ ăn, rồi cùng nhau đi vào bếp. Giọng nói dần nhỏ lại vì khoảng cách xa hơn, tuy không còn rõ ràng nhưng vẫn khiến người trong phòng tim đập loạn, hãi hùng như thể bị bắt quả tang tại trận.
Ấy vậy mà Lục Kiến Xuyên vẫn vô cùng bình thản còn thản nhiên nhéo má Lăng Hề, cúi đầu tiếp tục hôn cậu.
Lăng Hề cũng chẳng rõ sao mọi chuyện lại đi đến mức này.
Cái gọi là “đền bù” ngày hôm đó, hóa ra lại là Lục Kiến Xuyên chủ động muốn thân mật hơn với cậu. Rốt cuộc thì, chưa kịp định thần lại thì nụ hôn đầu tiên của anh đã bị cậu vô tình cướp mất.
Thân mật một lần là thân, thân thêm lần nữa thì cũng vậy thôi.
Lăng Hề cảm thấy chuyện này đúng là có chút kỳ lạ nhưng vì bản thân đuối lý nên ngoài việc ngoan ngoãn nghe lời, cậu cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Cậu và Lục Kiến Xuyên vốn đã thân thiết từ nhỏ. Mỗi mùa đông, trong những kỳ nghỉ, Lăng Hề có thể ôm anh cả ngày không rời như thể ôm một chiếc lò sưởi di động. Sau này lớn hơn một chút, bắt đầu biết ngượng, cậu mới dần bỏ đi thói quen ấy.
Vì thế, sự gần gũi giữa hai người thực chất luôn mang lại cảm giác thoải mái nhiều hơn là khó chịu. Dù trong thâm tâm biết rằng có điều gì đó không đúng nhưng vì quá đỗi thân quen và dễ chịu, cậu không thể cưỡng lại được sự hấp dẫn để rồi hết lần này đến lần khác, lại chìm trong những nụ hôn dịu dàng của anh.
Và hầu như lần nào cũng là ở trong nhà.
Vì vậy sau này, khi nhớ lại mùa hè ấy, đa phần những ký ức của Lăng Hề đều gắn liền với bóng tối trong phòng nơi mà có Lục Kiến Xuyên, nơi anh bế Lăng Hề lên, đặt cậu lên giường, ngồi trên bàn học hay đôi khi là để cậu dựa vào cửa. Dù không khí lạnh lẽo ngoài cửa không thể xua tan cái nóng đang bủa vây trên từng tấc da thịt, nhưng khi Lục Kiến Xuyên áp sát vào người cậu, cậu không những không muốn đẩy anh ra mà còn tự nguyện ôm chặt lấy anh, như muốn hòa tan vào cơ thể anh trong cái nóng cháy bỏng ấy.
Tiếng ve kêu ngoài trời cứ hỗn loạn vang lên, quấy nhiễu hết mọi suy nghĩ trong đầu Lăng Hề. Cánh cửa ngoài kia mỏng manh đến nỗi, tiếng bước chân của cha mẹ Lục, những cuộc trò chuyện của họ, từng câu từng chữ như thể đều lọt vào tai cậu, làm cậu càng thêm lo lắng. Cậu run rẩy, chân ma sát với mặt đất, vô tình chạm vào eo Lục Kiến Xuyên.