Khi Lăng Hề tròn 18 tuổi, mối quan hệ giữa hai người bắt đầu có những thay đổi kỳ lạ.
Sự thay đổi đầu tiên diễn ra vào cái đêm nhận được kết quả thi đại học.
Lăng Hề đạt điểm đủ để theo học tại một trường đại học danh tiếng ở thành phố nơi Lục Kiến Xuyên đang sống. Vì quá vui mừng, cậu cùng Khúc Tiếu và đám bạn đi chơi thâu đêm suốt sáng. Nếu không có Lục Kiến Xuyên đến đón, suýt nữa cậu đã quên mất còn phải về nhà.
Lúc ấy, đang chơi vui đến quên trời đất, Lăng Hề mới sực nhớ ra và nhìn vào điện thoại, thấy hàng loạt cuộc gọi nhỡ từ cha mẹ Lục và từ chính Lục Kiến Xuyên. Anh gọi nhiều nhất, cậu vừa định gọi lại để giải thích thì có tiếng gõ cửa phòng.
Mở cửa ra, người đứng ngoài đúng là Lục Kiến Xuyên, không rõ bằng cách nào anh tìm được đến đây.
Lăng Hề không mấy ngạc nhiên. Trong mắt cậu, Lục Kiến Xuyên luôn hoàn hảo đến mức khó tin. Việc anh tìm thấy cậu cũng chẳng phải điều gì quá lạ lùng. Phản ứng đầu tiên của cậu là quan sát kỹ nét mặt anh.
Tốt rồi, không có dấu hiệu nổi giận, Lăng Hề thở phào nhẹ nhõm .
Dù sao cũng phải về nhà, cậu lưu luyến chào tạm biệt bạn bè.
Trên đường về, điện thoại không ngừng báo tin nhắn mới. Lăng Hề lại chăm chú vào màn hình, lạch cạch nhắn tin, tiếp tục trò chuyện sôi nổi trong nhóm bạn như đang ngồi bên đống lửa trại.
Xe dừng lại, đã về đến nhà.
“Tiểu Hề.”
Trong suốt quãng đường im lặng, đây là lần đầu tiên Lục Kiến Xuyên cất tiếng.
Lăng Hề hơi chậm một nhịp mới nhận ra anh đang gọi mình.
Cậu ngẩng đầu lên, lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
“Xuyên ca.”
Gương mặt Lục Kiến Xuyên ẩn trong bóng tối, biểu cảm khó đoán. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng Lăng Hề.
Không lẽ anh thật sự tức giận?
Cậu vội tắt màn hình điện thoại, dè dặt nói: “Anh, sao anh không nói gì? Anh giận à?”
“Em… Em không cố ý. Chỉ là vì có thể học cùng anh, em vui quá nên tối nay mới bất cẩn một chút thôi. Anh, lần sau em không dám nữa, anh đừng giận em được không?”
Lục Kiến Xuyên rất hiếm khi giận cậu, thậm chí gần như là chưa bao giờ. Sự lạ lẫm này khiến tim Lăng Hề đập nhanh, lòng không yên.
Rõ ràng bao lâu nay, Lục Kiến Xuyên luôn dịu dàng hết mực với cậu, muốn gì cũng chiều. Vậy mà giờ đây, cậu lại thấy lo sợ, bất an, chẳng hiểu tại sao.
Cậu nghiêng người về phía trước, định tiến gần Lục Kiến Xuyên hơn để nhìn rõ nét mặt anh. Đúng lúc đó, Lục Kiến Xuyên phát hiện ra cậu vẫn chưa tháo dây an toàn, liền cúi xuống giúp cậu.
Thế là môi của Lăng Hề vô tình chạm vào má anh, thậm chí chỉ lệch một chút nữa thôi là chạm ngay vào khóe môi.
Lăng Hề bỗng ngẩn người, trong thoáng chốc cậu còn lỡ dùng đầu lưỡi khẽ chạm vào.
Lăng Hề: “…”
Tối nay cậu có uống chút rượu, dù đầu óc hơi choáng váng nhưng vẫn chưa đến mức mơ hồ không biết mình đang làm gì.
Cậu sững sờ đến hoảng loạn.
Cả người như hóa đá, cậu lập tức đưa tay che miệng mình lại, rồi lùi nhanh về phía sau, dựa sát vào cửa xe, giọng run rẩy lắp bắp: “Anh… Anh, em… Em uống hơi nhiều rồi anh đừng… Đừng chấp nhặt với em.”
“Em thật sự không biết gì hết chuyện vừa rồi em không nhớ rõ đâu. A, đầu em choáng quá.”
Vừa nói, cậu vừa luống cuống mở cửa xe, gần như hoảng hốt lao ra ngoài chạy mất.
Trong cơn hỗn loạn, Lăng Hề cũng chẳng nhớ nổi mình đã quay lại phòng từ lúc nào, càng không rõ rốt cuộc ngủ thϊếp đi từ khi nào.