Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trong Phòng Phát Sinh Hết Thảy

Chương 13

« Chương TrướcChương Tiếp »
Khúc Tiếu sững người vài giây, rồi mới nhẹ nhàng đáp: “Ừ.”

Cậu muốn nói với Lăng Hề biết bao điều.

Rằng khi đi ngang qua văn phòng, cậu vô tình nghe thấy thầy cô bàn luận về thành tích của Lăng Hề, nói rằng cậu ấy tiến bộ rất nhanh, là một học sinh thông minh, xuất sắc không hề thua kém Lục Kiến Xuyên. Mà thật ra, trong mắt Khúc Tiếu, Lăng Hề luôn luôn tốt hơn Lục Kiến Xuyên tốt hơn rất nhiều.

Khúc Tiếu còn muốn hỏi: giờ thi xong rồi, cuối tuần này chúng ta có thể đi chơi cùng nhau không? Chỉ hai người thôi. Có người tặng tôi hai vé công viên giải trí, bạn bè tôi không nhiều, nếu cậu không thấy phiền, cậu có muốn đi cùng tôi không? Xem như buổi tiệc ăn mừng nho nhỏ của nhóm học tập cũng được.

Cậu muốn nói rất nhiều nhưng miệng lại vụng về, lúng túng không biết mở lời thế nào để mọi thứ không trở nên khô khan hay gượng gạo.

Ngay khi Khúc Tiếu còn đang do dự thì Lục Bác Văn chẳng biết từ đâu nhảy ra đã bá vai Lăng Hề kéo vào lòng, rồi còn tùy tiện vò rối mái tóc cậu. Lăng Hề lập tức “bật chế độ đấu khẩu”, hai người đùa giỡn tung trời như thường lệ. Một người công, một người thủ, lời ra tiếng vào, ăn ý đến mức người ngoài khó mà chen vào được.

Thấy xe của chú mình đã đến, Lăng Hề bất ngờ giẫm lên chân phải của Lục Bác Văn, nhanh nhẹn gạt tay cậu ta ra khỏi vai mình, rồi lao nhanh về phía trước, không quên quay lại làm mặt xấu trêu chọc cậu bạn đang méo mặt vì đau: “Đáng đời! Ai bảo chọc tôi.”

Lăng Hề vừa lên xe, còn đang lâng lâng vì màn trả đũa thành công. Cậu cúi đầu cài dây an toàn, vừa nói: “Chú đến sớm vậy ạ?”

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc ấy một mùi hương quá đỗi quen thuộc bất ngờ ập tới, khiến cậu sững người, động tác dừng lại.

Không thể nào.

Không thể nào là người đó được.

Lăng Hề bắt đầu hoài nghi không biết có phải vừa rồi chạy gấp quá khiến gió lạnh thổi trúng đầu, làm cậu chóng mặt không tỉnh táo hay là do dạo gần đây học hành quá căng thẳng, áp lực dồn nén khiến đầu óc quay cuồng.

Bằng không, sao cậu lại có thể sinh ra loại ảo giác như thế này?

Cậu không biết tại sao nhưng rõ ràng là không dám quay đầu lại nhìn, không dám xác nhận.

Biết rõ điều đó không thể là sự thật, vậy mà lại vẫn sợ, sợ rằng nếu thật sự không phải, thì mình sẽ vỡ òa mất.

Ngón tay đặt lên chốt dây an toàn run nhẹ, mãi vẫn chưa cài vào được. Đúng lúc đó, một tiếng cười trầm thấp vang lên bên cạnh. Người ấy khẽ cúi người sát lại gần. Hơi thở quen thuộc bao phủ lấy cậu, ấm áp và vững chãi đến mức có thể xua tan mọi rét buốt đêm đông.

"Cạch."

Tiếng dây an toàn khớp vào nhau vang lên rất khẽ nhưng trong khoang xe yên tĩnh ấy, nó như một tiếng vang đầy chắc chắn, như một lời xác nhận dịu dàng.

Lăng Hề chớp mắt liên tục, hốc mắt bỗng chốc cay xè. Trong khoảnh khắc người kia chưa kịp rời đi, cậu nhào tới ôm chặt lấy, như bao lần trước đó, dụi đầu vào cổ anh, nũng nịu khe khẽ:

“Anh, em nhớ anh lắm.”

Muốn nói nhiều lắm, thật sự là rất nhiều. Nhưng cuối cùng, Lăng Hề cũng chỉ thốt ra được một câu đó.

Mấy tháng xa cách, trong mắt cậu Lục Kiến Xuyên dường như đã thay đổi rất nhiều. Cậu muốn quấn lấy anh, muốn hỏi đủ thứ chuyện những câu hỏi đã từng xóa đi, từng kìm nén, giờ lại trào dâng không kìm được.

Nhưng rồi lại nghĩ một người sắp trưởng thành như cậu, sao còn cứ quấn lấy anh trai mình mãi thế này? Huống hồ, nếu nói cho cùng, mối gắn bó giữa cậu và Lục Kiến Xuyên từ trước đến nay, có lẽ chỉ là sự dịu dàng xuất phát từ thiện ý.

Lăng Hề chầm chậm buông vòng tay, định rút lui.

Không ngờ, Lục Kiến Xuyên lại đưa tay ôm lấy gáy cậu, kéo cậu vào lòng lần nữa, ôm thật chặt. Môi mỏng khẽ lướt qua vành tai cậu, giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng vang lên, mang theo hơi thở ấm nóng.

“Tiểu Hề, anh cũng rất nhớ em.”

“Nhớ, rất nhớ.”
« Chương TrướcChương Tiếp »