Và cứ thế mỗi cuối tuần, cả nhóm lại thay phiên đến nhà nhau học nhóm, không khí náo nhiệt vô cùng. Cảm giác cô đơn hay buồn bã trước đó cũng dần biến mất.
Mà nỗ lực thì luôn có hồi đáp, dưới sự dẫn đầu của Lăng Hề, phong trào học tập sôi nổi lan rộng. Cuối cùng, bằng kết quả thi vượt trội của mình, Lăng Hề không chỉ khiến Khúc Tiếu phải dè chừng, mà còn tạm thời vươn lên dẫn đầu trong bảng xếp hạng.
Lục Bác Văn nhìn đi nhìn lại bảng điểm của cậu, không khỏi thốt lên đầy kinh ngạc:
“Ghê thật đấy đúng là trâu bò mà!”
Lăng Hề lần đầu tiên đạt được thành tích cao như vậy. Trước đây, nhờ có Lục Kiến Xuyên kèm cặp nhưng có lẽ vì anh quá cưng chiều cậu nên dù cậu có học không vô, anh cũng không nỡ ép buộc, cứ thế để cậu lười biếng một cách yên ổn. Thành tích của cậu trước giờ cũng chỉ ở mức tạm chấp nhận được, chưa từng nổi bật.
Lần này tuy có sự giúp đỡ của nhóm Khúc Tiếu nhưng sau mỗi buổi học nhóm, Lăng Hề vẫn tự mình nỗ lực ôn luyện, tự bổ khuyết những chỗ còn yếu. Có thể nói, thành tích lần này là nhờ chính nghị lực của cậu mà đạt được là một cột mốc lịch sử do cậu tự viết nên.
Tâm trạng cậu lúc này cực kỳ vui vẻ, ngẩng đầu cười lớn đầy kiêu hãnh:
“Đã bảo rồi mà, vượt qua mấy cậu dễ như thở không khí ấy.”
Tối nay về nhà, cậu muốn mang bảng điểm khoe với Lục Kiến Xuyên. Nhất định “Xuyên ca” sẽ khen cậu giỏi! Nghĩ đến đó, Lăng Hề vui sướиɠ cất kỹ bảng điểm, lòng thầm nghĩ: “Nếu cứ nỗ lực như thế này, biết đâu sau này mình cũng có thể học cùng trường với anh.”
Khóe môi cậu khẽ cong lên, khuôn mặt rạng rỡ đến mức như thể trên đỉnh đầu mọc thêm một nhành hoa nhỏ lung lay theo gió, tràn đầy sức sống và niềm vui.
Lục Bác Văn nhìn mà ngứa tay, không kiềm được, tranh thủ lúc có ưu thế về chiều cao, bất ngờ đưa tay xoa đầu Lăng Hề một cái nhanh như chớp. Trước khi cậu kịp phản ứng giận dữ, cậu ta đã cười hì hì chạy vào “khu vực an toàn”.
Mùa đông tới, mỗi ngày một lạnh hơn.
Tiết học buổi tối vừa kết thúc, trời đã sẫm đen, gió lạnh cắt da như từng nhát dao lướt qua. Hôm nay Lăng Hề quên mang khăn quàng cổ, đành kéo khóa áo lên cao, cố gắng rút người vào trong lớp áo ấm áp. Khuôn mặt nhỏ nhắn gần như giấu kín trong cổ áo, trông vô cùng đáng yêu khiến người khác không khỏi mềm lòng.
Lúc xuống cầu thang, cậu tình cờ gặp Khúc Tiếu. Nhìn thấy dáng vẻ co ro ấy của Lăng Hề, Khúc Tiếu liền không nói không rằng tháo khăn quàng cổ của mình ra, nhẹ nhàng quấn lên cổ cho cậu.
Lăng Hề nhanh chóng né người, vừa nói vừa đẩy khăn quàng cổ trả lại:
“Làm gì vậy, chú tôi sắp tới đón rồi, trên xe không lạnh đâu. Còn cậu lát nữa phải lái xe, lại cách nhà xa như vậy, không có khăn chắc chắn sẽ rất khó chịu.”
Cậu nghiêm túc nhìn Khúc Tiếu, nói tiếp: “Nếu cậu bị bệnh, Lục Bác Văn sẽ bắt nạt tôi mất, tôi lại ít đi một người giúp đỡ nữa. Hơn nữa bị bệnh thật sự rất mệt, cậu không được bệnh đâu đấy.”
Đêm đông đã về sâu, bầu trời tối đen như mực. Ánh đèn cổng trường hắt xuống một màu nhợt nhạt, trắng bệch và u ám. Nhưng khi Lăng Hề ngẩng đầu, ánh đèn phản chiếu trong đôi mắt trong trẻo kia, lấp lánh như sao vụn đẹp đẽ tựa như một đêm hè huyền ảo, thanh khiết và đầy dịu dàng.