Chương 10

Lăng Hề đã quen với sự chăm sóc này, chỉ ngoan ngoãn gật đầu: "Biết rồi."

Sau đó, cậu chộp lấy tay Khúc Tiếu, kéo cậu ta lao vụt ra khỏi cửa.

Lục Kiến Xuyên: "..."

Khúc Tiếu: "..."

Lên lớp 12, việc học của Lục Kiến Xuyên ngày càng nặng nề hơn. Thời gian đi học và tan học của anh hầu như không trùng với Lăng Hề, thậm chí có những hôm phải về rất khuya. Từ khi hai người học chung một trường, số lần họ gặp nhau chẳng những không tăng mà còn ít hơn trước.

Những buổi tối hiếm hoi được ở nhà, Lục Kiến Xuyên vẫn vùi đầu vào bài vở.

Dưới ánh đèn bàn ấm áp Lăng Hề ngồi bên cạnh, chống cằm lặng lẽ nhìn anh trai đang tập trung viết bài.

Mẹ Lục bưng vào một chén nước đường, dịu dàng nói: "Chú Lục của con xem trên mạng thấy công thức này khá tốt, ta nấu thử, hai đứa nếm thử xem thế nào?"

"Dạ, con biết rồi ạ!" Lăng Hề cẩn thận nhận lấy chén nước đường, đặt ngay trong tầm tay của Lục Kiến Xuyên để anh tiện uống.

Mẹ Lục dặn dò trước khi rời đi: "Con ngủ sớm đi, anh con chắc còn phải thức lâu lắm. Đừng cố thức theo nó, sức khỏe của con không tốt, đừng để kiệt sức nữa đấy."

Lăng Hề ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ, con biết rồi."

Gần đây, Lăng Hề bắt đầu tập ngủ một mình. Không còn cách nào khác, Lục Kiến Xuyên sắp lên đại học rồi, trong khi đó cậu lại chưa quen ngủ một mình. Chẳng lẽ đến lúc đó, chỉ vì không có anh bên cạnh mà cậu không thể ngủ nổi rồi bắt anh từ bỏ chuyện học hành sao?

Như thế thì thật vô lý.

Nếu đám Lục Bác Văn biết chuyện, chắc chắn sẽ lại cười cậu là “em trai bám dính”.

Nhưng dù có bị cười là “em trai bám dính” thì Lăng Hề cũng không giận. Cậu vốn thích quấn quýt bên Lục Kiến Xuyên, thế thì sao nào? Lục Kiến Xuyên tốt như vậy, nếu bọn họ cũng có một người anh trai xuất sắc như thế, có khi họ còn bám dính hơn cả cậu. Mà hơn hết, dù có dính lấy anh thế nào, cậu cũng chưa bao giờ thấy Lục Kiến Xuyên cảm thấy phiền cả.

Lăng Hề uống từng ngụm nước đường, cơn buồn ngủ dần kéo đến.

Ánh sáng dịu nhẹ trong phòng khiến cậu cảm thấy thư thái, mí mắt bắt đầu trĩu xuống, đầu gật gù như gà con mổ thóc. Cậu thầm khâm phục anh trai mình không những không buồn ngủ, mà còn có thể cắm cúi làm bài thi, quả nhiên là lợi hại.

Trong cơn mơ màng, Lăng Hề cảm giác có ai đó bế mình lên - là Lục Kiến Xuyên.

Cậu lẩm bẩm trong vô thức: “Anh, đừng đưa em về phòng để em ngủ chung với anh đi.”

Lục Kiến Xuyên nhẹ nhàng đáp: “Ừm” một tiếng, sau đó đặt cậu xuống chiếc giường quen thuộc. Ngay lập tức, hơi ấm quen thuộc vây lấy cậu.

Lăng Hề giống như ôm một con thú bông, xoay người quấn lấy anh không chịu buông tay.