Chương 4

Hai tô mì và xửng bánh bao vừa vặn no bụng, ăn sạch sẽ không thừa lại gì. Trả tiền xong, hai người rẽ vào siêu thị chuỗi gần đó.

Nhà cũ của Uông Tễ ở quê, sau khi ông nội qua đời ba năm trước thì không còn ai ở nữa. Ba mẹ của Uông Dịch Dương nghe tin cậu sắp về ở lại, đã tranh thủ mấy hôm trước đến dọn dẹp, dọn nhà, kiểm tra nước điện mạng gas đều hoạt động tốt. Đồ gia dụng, nội thất vẫn đủ cả, vệ sinh cũng đã sạch sẽ, Uông Tễ chỉ cần mua thêm ít đồ sinh hoạt hàng ngày là có thể dọn vào ở.

Hai người đầy hai xe đẩy hàng, bao lớn bao nhỏ chất lên xe, rồi lái thẳng về Vân Lĩnh.

Đường ở vùng núi, một bên tựa vào sườn đèo, một bên là vách núi dựng đứng. Đường cao tốc uốn lượn giữa những dãy núi xanh, mưa phùn lất phất, núi Thiên Sơn ngập trong hơi nước, mây mù quẩn quanh sườn núi, cảnh vật mờ ảo như trong tranh thủy mặc.

Uông Tễ tựa đầu vào cửa sổ xe, ngẩn người nhìn ra ngoài. Trong xe quá mức yên tĩnh, Uông Dịch Dương liếc mắt nhìn cậu một cái, hỏi:

“Sao vậy, hối hận rồi à?”

Uông Tễ lắc đầu: “Không hối hận.”

Uông Dịch Dương nói:

“Thấy hối hận cũng bình thường thôi, dù sao đó cũng là Thượng Hải – thành phố lớn, lại còn làm trong tập đoàn lớn. Một năm cậu kiếm còn nhiều hơn tụi tôi tích góp mấy năm. Đừng nói trong thôn, ngay cả đám bạn cấp ba của tụi mình, có ai mà không ghen tị.”

Uông Tễ bật cười: “Thật sự không hối hận.”

Cậu dùng ngón tay vẽ vài đường vô định trên cửa kính, nghiêm túc nói:

“Mệt mỏi quá rồi, chỉ muốn nghỉ ngơi một chút.”

Nửa tháng trước, cấp trên trực tiếp của Uông Tễ tìm gặp.

Uông Tễ đã làm ở công ty được chín năm. Lúc mới tốt nghiệp, cậu là sinh viên ngành công nghệ của một trường 985 danh tiếng, nhưng lại bị điều về một vị trí không liên quan đến kỹ thuật. Ba năm ở cấp P5 mới lên được P6, rồi thêm ba năm nữa lên P7 – thăng tiến nhanh và suôn sẻ. Nhưng nói thẳng ra, đó là sự thăng tiến lấy mạng đổi lấy.

Thăng đến P7 rồi thì mọi thứ như dừng lại.

Người ta vẫn nói P8 là trần nhà của người thường, mà Uông Tễ đã gần chạm tới trần ấy, chỉ còn cách một bước. Nhưng ba năm ở P7 như giậm chân tại chỗ, mọi cơ hội thăng cấp cứ lặng lẽ trôi qua. Muốn điều chuyển vị trí? Càng là chuyện viển vông. Nhìn đồng nghiệp cùng cấp lần lượt thăng tiến, Uông Tễ không thể không thừa nhận — bản thân mình đang rơi vào tình cảnh bết bát, xuất phát điểm cao, nhưng giữa đường lại lạc lối, phí hoài bao năm.