Chương 3

Hai ông bà mỉm cười hiền hậu:

“Hôm nay không đi dạo, đi chợ mua ít rau, mấy đứa nhỏ trưa nay về ăn cơm.”

Nói xong sóng vai rời đi.

Uông Tễ nhìn quanh rồi bật cười, tim đập nhanh vì chuyến đi sớm giờ đã dần ổn định lại.

Uông Dịch Dương vừa định hỏi cậu sao lại cười một mình, thì chủ quán đã bưng mì và bánh bao đến bàn.

Uông Tễ đưa tay đỡ lấy:

“Cảm ơn chị.”

“Cẩn thận nóng.” Chị chủ dặn: “Giấm và ớt cay có sẵn trên bàn, dưa muối để trên quầy bên kia nhé. Đậu đũa và củ cải muối nhà làm, cứ lấy thoải mái, không tính tiền.”

“Chị khách sáo quá.” Uông Tễ nói, rồi rút từ giỏ đũa ra hai đôi, đưa một đôi cho Uông Dịch Dương.

Bà chủ quán liếc nhìn cậu một cái, mỉm cười nói:

“Chàng trai, lần đầu đến quán phải không?”

Uông Tễ ngẩng đầu ngạc nhiên: “Dạ?”

Uông Dịch Dương cũng góp lời:

“Chà, bà chủ, chị buôn bán tốt thế này, khách ra vào tấp nập, ai mà nhớ nổi mặt mũi nữa chứ, vậy mà chị vẫn nhận ra được cậu ấy à?”

Bà chủ cười đáp:

“Đẹp trai thế kia, nói chuyện lại lịch sự, nhã nhặn. Đến một lần là tôi có ấn tượng liền. Sau này chắc phải gắp thêm cho cậu ấy vài miếng huyết vịt vào trong bát.”

Uông Dịch Dương cười trêu:

“Chà, bà chủ, không sợ bị ông nhà ghen à?”

Bà chủ cười xòa, vừa dọn bàn vừa tủm tỉm.

Uông Tễ hơi đỏ mặt, cúi đầu, vớt mì trong bát đang bốc khói nghi ngút.

Tô mì vịt nước trông thì thanh đạm, nhưng vừa đưa vào miệng liền thơm ngậy, đậm đà vị thịt vịt thuần khiết. Sợi mì được cán tay dai và sảng khoái, hút một đũa mì kèm nước dùng nóng hổi, cả cái lạnh âm u của buổi sáng mưa như bị xua tan đi.

Uông Dịch Dương cắm cúi húp mì xì xụp, còn Uông Tễ bị nước súp phỏng miệng, phải hơi há miệng cho hạ nhiệt.

Cậu lấy một cái đĩa nhỏ, pha nước chấm bánh bao: thêm giấm, bớt ớt, rồi thuận tay pha thêm một đĩa cho Uông Dịch Dương.

Uông Dịch Dương bắt chước: “Cậu khách sáo quá.”

Liền bị Uông Tễ lấy đũa gõ nhẹ lên mu bàn tay.

Uông Tễ bật cười:

“Làm trong công ty lâu quá rồi, nói chuyện câu nào cũng mang theo khẩu khí xã giao, sửa hoài không hết.”

Cậu gắp lên một cái bánh bao nước mập mạp:

“Mười năm làm công như nuôi thân thành trâu ngựa, đâu dễ mà sửa.”

Uông Tễ đi học từ sớm, học xong thạc sĩ thì vào xưởng lớn làm việc, khi ấy mới 23. Giờ đã 32 tuổi, cũng đã trải qua không ít sóng gió.

Uông Tễ cẩn thận cắn một miếng nhỏ trên bánh bao, hút một ngụm nước súp thơm lừng ngào ngạt, rồi nhắm mắt lại đầy thỏa mãn. Sau khi hút hết phần nước bên trong, cậu nhúng vỏ bánh vào đĩa nước chấm đầy giấm và sa tế, một miếng cho hết vào miệng.

Dù đã bước vào tuổi trung niên, nhưng nhìn cậu vẫn còn trẻ như sinh viên. Phong sương chỉ hằn lên tâm trí, còn gương mặt thì vẫn chưa bị cuộc đời "ra tay".