Huyện Nguyệt Lâm là một huyện nhỏ được bao bọc bốn phía là núi đồi. Vài năm trước còn nghèo rớt mồng tơi, sau này nhờ vào khung cảnh non xanh nước biếc mà phát triển du lịch, kinh tế cũng khởi sắc không ít.
Bữa sáng ở huyện thành không có gì phong phú, Uông Tễ và Uông Dịch Dương đỗ xe xong, liền tùy tiện chọn một quán nhỏ bên đường để lót dạ.
Tám rưỡi sáng cuối tuần, cả huyện thành vẫn còn lười biếng ngái ngủ. Người đi đường trên phố cũng thưa thớt và chậm chạp.
Hai người né một chiếc xe điện treo bịch bánh bao hấp còn nhỏ nước, rảo bước vào quán, tìm một bàn trống ngồi xuống.
“Chủ quán, cho hai tô mì vịt nước, thêm trứng chiên và đậu hũ khô.” Uông Dịch Dương gọi món.
Chủ quán nhanh nhẹn đáp lời. Uông Tễ nghĩ một lúc, rồi nói thêm:
“Phiền chị cho tôi thêm một phần bánh bao súp.”
Không trách được cậu, vừa rồi bị bịch bánh bao đung đưa trên xe điện kia dụ cho thèm đến mức không chịu nổi, mùi thơm còn vương khắp mũi.
Vì quán nằm ngay cạnh khu dân cư, nên buổi sáng làm ăn rất khá. Mấy cái bàn gỗ đều đã kín người ngồi.
Bên cạnh họ là một cặp vợ chồng dẫn theo đứa con gái nhỏ, trông cỡ tuổi mẫu giáo. Bé gái buộc hai bím tóc, trên đó còn cột nơ bướm hồng nhạt có gắn kim tuyến lấp lánh. Cô bé ngoan ngoãn cầm đũa, chấm dấm rồi ăn bánh bao nhân nước súp. Bất ngờ bị nước súp bắn vào mặt, gương mặt tròn tròn liền nhăn lại như sắp khóc. Mẹ vội rút khăn giấy lau miệng cho con, còn ba thì vừa cười vừa cầm điện thoại chụp ảnh.
Bàn đối diện là một cặp tình nhân trẻ. Hai người vẫn mặc đồ ngủ bên trong áo khoác, chắc là dân trong khu này, vừa tỉnh ngủ là xuống lầu kiếm chút gì ăn. Cô gái một tay nghịch tóc, tay kia múc tào phớ ngọt. Cậu bạn trai thì vừa xem livestream game, vừa ăn mì, được hai đũa đã buông xuống, nói:
“Anh qua quầy đồ vặt bên cạnh mua dây cột tóc cho em nhé.”
Cô gái chu miệng:
“Không cần, dây thun cột tóc để lại dấu, buộc xong tóc không mượt.”
“Cái đầu em ba ngày chưa gội, hôm nay thứ bảy chắc cũng chẳng gội đâu, còn lo mượt với màng gì.”
“Anh biến đi!”
Góc kia là hai ông bà tóc bạc, lặng lẽ ăn sáng. Trên bàn đặt hai bát cháo đậu đỏ, một ít dưa muối nhỏ, hai quả trứng luộc trà, thêm hai cái bánh bao nhân rau. Hai người ăn uống từ tốn, sau đó lấy ra mấy tờ tiền mặt được gấp ngay ngắn, đặt vào hộp tiền trên quầy.
Chủ quán nói:
“Hôm nay còn đi dạo nữa không? Trời mưa, mặt đất trơn trượt lắm.”