Chương 1

Trời đã vào xuân từ sớm, nhưng vừa lúc lại gặp đợt rét tháng ba. So với chút ý xuân mỏng manh kia, cái lạnh buốt và nhiệt độ thấp đến cực độ khiến người ta cảm giác như vẫn chưa qua khỏi mùa đông.

Trong xe đã bật điều hòa, Uông Tễ đưa mu bàn tay áp lên khuôn mặt hơi nóng lên của mình, rồi mở hé cửa sổ xe một chút. Sáng sớm vừa có một trận mưa, không khí lúc này ẩm ướt, Uông Tễ ngẩng đầu nhìn dãy núi xa xa bị mây mù bao phủ, nhịp tim cũng dần dần tăng lên.

“Cuối cùng cũng đến đường hầm rồi... Thật sự đã trở về.” Cậu lẩm bẩm, mấy chữ cuối nhẹ như làn mây lững lờ ngoài kia.

Tài xế tưởng cậu đang nói chuyện với mình, liền nhiệt tình đáp lời:

“Qua đường hầm này chạy thêm vài phút nữa là xuống cao tốc, cậu định đến đâu? Nếu tới huyện thành thì tôi chở thẳng tới tận nhà cho.”

Uông Tễ nghe thấy tiếng người mới như sực tỉnh, trả lời:

“Không cần phiền đâu ạ, chú cho tôi xuống gần chỗ nào thuận tiện là được rồi, tôi không đi huyện thành, tôi về Vân Lĩnh.”

“À, thế thì còn một đoạn đường nữa đấy. Cậu em về thăm người thân à?” Tài xế qua gương chiếu hậu liếc nhìn người thanh niên ở ghế sau, nét mặt ôn hòa, nhã nhặn.

“Vâng, về quê.”

Nhưng không phải để thăm người thân, mà là... trở về trồng trọt.

Xuống cao tốc, Uông Dịch Dương đã đỗ xe chờ sẵn bên cạnh trạm xe buýt ở ngã tư phía dưới.

Thấy Uông Tễ xách hành lý đứng trước mặt mình, câu trách cứ “Cậu lên thành phố mà chẳng gọi cho tôi ra đón, xem tôi là người xa lạ à?” vốn đã lên đến miệng, cuối cùng vẫn không nói ra. Tay chân còn nhanh hơn cả lời nói, cậu ta bước tới ôm chầm lấy Uông Tễ.

“Cuối cùng cũng gặp lại rồi.” Uông Dịch Dương vỗ vai Uông Tễ mấy cái.

Uông Tễ mỉm cười vỗ lại. Tính ra hai người họ đã hơn một năm chưa gặp mặt. Lần gần nhất là khi Uông Dịch Dương có việc đến Thượng Hải, hai người chỉ kịp ăn với nhau một bữa cơm chưa đầy hai mươi phút tại quán nhỏ gần công ty Uông Tễ.

Khi đó, Uông Dịch Dương còn bị viên bò viên cay làm sặc, phải sang khu tự phục vụ lấy hai bát thạch rau câu mát lạnh. Trong lúc đó, Uông Tễ đã đặt đũa xuống để nghe điện thoại công việc.

Hai người đứng ôm nhau giữa trạm xe buýt, khiến những người chờ xe xung quanh đều dõi theo. Trong ánh mắt dò xét của các bác trai bác gái, Uông Dịch Dương lùi lại, thu tay về, nói:

“Đi thôi, lên xe nào! Ăn sáng trước đã, rồi về nhà sau.”