Naoko đang chuẩn bị cho tình cảnh tồi tệ sắp xảy ra của mình, cô nhắm chặt mắt lại theo bản năng nhưng cô chỉ nghe một tiếng bịch ngay cạnh, như có một cái gì đó ngã xuống đất, cô hé mắt ra nhìn, tên đàn ông kia đang nằm dưới mặt đất, một vũng máu chảy lan ra từ người đàn ông đó, cô che miệng lại, lùi xa, đến khi chạm vào một cái cây thì cô mới ngừng lại, cô nhìn vào người đàn ông đang nằm trong vũng máu đó, bật khóc, người run rẫy, một thứ chất lỏng ấm chảy từ dưới váy cô ra.
Bên kia, Kichirou cũng chẳng dễ chịu mấy, cậu đang vịnh một cái cây, nôn thốc nôn tháo, dường như muốn nôn cả ruột gan ra ngoài vậy, sau khi nôn ra toàn bộ đồ ăn mới vừa ăn và một chút dịch dạ dày, Kichirou ngã phịch xuống đất, cậu hoàn toàn không hiểu tại sao trong anime mấy nhân vật chính lần đầu làm chuyện này lại bình thản thế, chắc cậu đã sống quá bình yên hoặc do tâm lí cậu quá yếu nên giờ đây cậu mặt trắng bệch, như một người sắp chết đang thoi thóp dưới đây.
- Mình thật sự không hiểu nổi, sao họ có thể bình thản thế chứ!
Ôm mặt, Kichirou không thể trả lời được, sau khi hít thở sâu vài lần, Kichirou đứng dậy, rút điện thoại ra từ túi, bấm số gọi Hana.
Reng reng, reng reng~
Sau khi quay vài lần thì đã được bắt máy, Hana bên kia bỏ dở những công việc đang xử lí lại.
[Có chuyện gì sao, Kichirou?]
Giọng của cô pha chút hoang mang và lo lắng, Kichirou yếu ớt nói.
[Chị xin cho em nghỉ buổi chiều được không...]
[Em sao vậy? Em đang ở đâu, nói chị biết chị tới ngay.]
Giọng Hana bồn chồn, muốn tới bên Kichirou ngay lập tức, nhưng Kichirou từ chối, giờ đây cậu chỉ muốn nghỉ ngơi thôi không muốn bị ai làm phiền.
[Không sao đâu, em chỉ thấy hơi mệt mỏi thôi.]
Nghe lời Kichirou, Hana cũng dần bình tĩnh lại, đâu phải đây là lần đầu Kichirou xin nghỉ, nhưng nghe giọng yếu ớt bên kia Hana lại hơi lo.
[Em không sao thật chứ?]
Hỏi lại một câu để chắc chắn, Kichirou đáp lại ngay.
[Ừm, em không sao thật mà.]
[Vậy chị xin nghỉ cho, em cứ về nhà đi, tối chị nấu ăn bồi bổ cho.]
Sau khi cúp máy, Kichirou ngã xuống nền cỏ, nhìn lên bầu trời xanh biếc.
- Hôm nay quả là một ngày điên rồ mà...
Kichirou không khỏi cảm thán cái sự xui xẻo của bản thân, ai mà ngờ được chứ, đi dạo thôi mà cũng gặp một tên điên đang hành sự chứ, Kichirou không khỏi thở dài não nề, cậu thật sự phải xem xét kỹ lại về thế giới này và cả bản thân cậu vào tối nay rồi.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Kichirou đã nghe thấy những tiếng còi xe cảnh sát đang đến gần, nhưng khoảng cách hơi xa nên âm thanh có hơi đứt quãng, Kichirou cũng không bận tâm mấy nữa, cậu xem như việc làm của mình là trừ cho xã hội một kẻ ác đi, còn việc cảm thấy day dứt thì không, cậu đã bỏ sau đầu cái đó, một kẻ muốn lấy đi tính mạng người khác thì không đáng để cậu quan tâm.
Bên kia, 2 chiếc xe cảnh sát đậu ngoài đường, một nam cảnh sát tên Haruko Hikaru đang ghi chép lại lời khai của Naoko về sự việc, khi nghe đến việc tên tội phạm ấy bỗng nhiên gục ngã trong vũng máu thì Hikaru có hỏi lại.
- Cô có biết tại sao hắn lại bị vậy không?
- T... Tôi không biết...
Mắt Naoko giờ sung húp, đôi mắt tràn ngập sự hoảng sợ thuần túy, Hikaru nhìn cô gái này mà thở dài, đây quả thật là một sự việc vô cùng kì lạ, một lúc sau, một viên cảnh sát lại gần Hikaru.
- Này Hikaru, có thông tin mới, con dao cắm vào cổ tên tội phạm không giống như hắn tự đâm mình.
Sau khi kể lại, Hikaru kinh ngạc, con dao đâm sâu tới mức nuốt trọn lưỡi dao, không một người bình thường nào có thể làm việc đó được, theo lời kể của Naoko thì cô chỉ nhắm mắt trong vài giây ngắn ngủi thì tên đó gục ngã, không đủ thời gian để hắn tự làm vậy, mà nếu có thì cũng không thể đâm như vậy được, Hikaru chắc chắn với ít kiến thức hạn hẹp trong đầu mình rằng, việc đâm một nửa con dao vào cổ mà còn ý thức đã là cực giỏi rồi, đằng này lại hết cả lưỡi dao, vô cùng phi lí.
Hikaru cũng nghe được thêm thông tin mới.
- Con dao không giống như là do tên đó tự đâm mà là có người đâm hắn ta.
Khi nghe xong lời này, Hikaru lại rơi vào trầm mặc, bỏ qua sự hiện diện của Naoko, thời gian đâm tên đó, tên đó chẳng nhẽ không phản kháng sao? Còn việc cướp dao từ tay một người là chuyện rất lâu, trong trường hợp tên đó đứng im không nhúc nhích, nhưng làm thế nào?
Hikaru thở dài não nề.
- Thôi, chuyện này để điều tra viên làm đi, chuyện của tụi mình xong rồi.
Sau đó Hikaru đưa Naoko về thẳng nhà, an ủi vài câu rồi Hikaru chạy xe đi về cục công an, sau khi viết một bản báo cảo gửi lên cấp trên thì Hikaru nằm gục xuống bàn, Hikaru thấy vụ án này có rất nhiều điểm kì lạ nhưng chuyện đó giờ cũng chẳng liên quan tới cậu nữa, giờ cậu chỉ muốn nằm ngủ một giấc chờ mệnh lệnh tiếp theo của đội trưởng thôi.
Kichirou bây giờ đang đi bộ dọc bờ biển, việc gì cậu cảm thấy không vui thì Kichirou luôn đi dọc bờ biển, muốn để sóng biển cuốn trôi hết những âu lo của cậu ra ngoài, để Kichirou có thể tỉnh táo và hướng tới ngày mai, nghe khá hài hước nhưng đối với Kichirou thì chuyện này cậu cảm thấy thư giãn hơn nhiều khi làm vậy.
- Ừm, sắp chiều rồi sao?
Kichirou miên man suy nghĩ mà chẳng quan tâm đến thời gian, phút chốc đã đến buổi chiều, ánh hoàng hôn bao phủ khắp mọi nơi một màu cam rực rỡ, Kichirou nhìn ánh mặt trời đang khuất sau đại dương, như có một xiềng xích nào đó trong cậu đã bị đứt ra, tâm thái cậu trở nên vô tư hơn.
Kichirou ngồi trên cát nhìn hoàng hôn trước mắt, bỗng nghe tiếng chuông điện thoại, lấy điện thoại ra xem, đó là Hyuga đang gọi tới.
[Moshi moshi?]
[Moshi cái gì, sao chiều này mày không học?]
[Haha, tao chỉ lười học thôi mà, có chuyện gì trên lớp à?]
[Không! Sao mày cúp học mà không rủ tao! Khi nghe tin mày nghỉ, tao cũng suýt trốn ra ngoài, nhưng bị giáo viên phát hiện không cho ra.]
Nghe giọng ấm ức từ đầu dây bên kia, Kichirou chỉ cười, khá thích thú khi nghe Hyuga bị giáo viên tóm được.
[Nè, khi nào nghỉ thì nói tao nha, anh em mình cùng nhau cúp tiết đi chơi.]
[Được rồi, khi nào tao cúp được đi là tao đi chơi với mày.]
[Vậy mới đúng chứ, ê mà tối nay qua nhà tao chơi game tiếp không, boss đại thụ đó hành tao ghê quá.]
[Biết rồi biết rồi, vậy thôi nha.]
Nói xong Kichirou ngắt cuộc gọi, cậu từ từ đứng dậy, lấy điện thoại ra tìm trên bản đồ đường về nhà rồi từ từ chạy trở về nhà.
- Không biết hôm nay chị Hana nấu gì ta~
Cậu không định dùng dừng thời gian mà thật sự là chạy một mạch về nhà, tốc độ lúc đầu khá chậm, nhưng càng chạy càng nhanh.
Sau hơn 1 tiếng chạy bộ thì đã về nhà, giờ đã là 7 giờ tối, người Kichirou toàn là mồ hôi, khi vào nhà Hana có chút lo lắng nhưng khi nhìn Kichirou mặt hồng hào thì lại nổi cơn giận.
- Kichirou! Biết chị lo cho nhóc nhiều lắm không!
Hana cầm một cây chổi rượt cậu chạy khắp phòng, thế là khép lại một ngày đầy sóng gió của Kichirou.