Chương 8: Kichirou rơi vào trâm mặc sâu sắc

Ra chơi, Kichirou khép sách lại, thở phào nhẹ nhõm, hôm nay cậu đã phải sử dụng tới 120% công lực để học, cứ đυ.ng tới mấy môn tự nhiên là xem như Kichirou gục ngã thật sự.

- Dậy đi.

Vỗ vai Hyuga đang nằm gục trên bàn, nghe lời Kichirou, Hyuga dần tỉnh lại, mắt mơ màng nhìn quanh.

- Hết tiết rồi sao?

- Ừ, đi ăn thôi.

Hyuga vươn vai, ngồi dậy, tay khoác quanh cổ Kichirou.

- Đi thôi, tao đói rồi.

Hai người vừa nói vừa bước đi, Mai bên kia đóng sách lại, lấy hộp bento ra ăn trưa, nhưng lúc ăn cô thường hay ngơ ngẩn, không tài nào tập trung được.

Sau khi mua đồ ăn xong, Hyuga và Kichirou lên sân thượng ăn, đây không giống trong anime, học sinh có thể ra vào sân thượng, Hyuga và Kichirou lén lên đây, tại trên này gió mát hơn, và yên tĩnh hơn bên dưới.

Ăn xong, lấy cớ đi ngủ, Kichirou tách khỏi Hyuga, đi đến một nơi khuất tầm nhìn, sử dụng góc nhìn thượng đế xem có ai xung quanh không, khi chắc chắn không có người, Kichirou búng tay, thế giới đã trở về không màu sắc, lần này cậu chỉ búng tay chứ không nói, cậu thấy vậy nhanh hơn, dù có thể dừng thời gian bằng suy nghĩ nhưng là một thanh niên nhiệt huyết ai lại làm thế.

Kichirou trong thời gian dừng lại này đi xung quanh chơi, tới một khu vắng vẻ, cậu tắt dừng thời gian, đi lòng vòng.

Trời hôm nay khá trong xanh, Kichirou nằm dưới một bãi cỏ xanh, gió thổi qua từng khẽ lá đung đưa chúng xung quanh người cậu, cậu cảm thấy thế giới này thật tuyệt vời, và bình yên biết bao, cậu yêu cảm giác thế này, một cảm giác yên bình không đâu sánh bằng trong lúc này.

Nhưng rồi thời khắc yên bình của cậu bị phá tan bởi một tiếng hét chát chúa trong khu rừng phía sau, Kichirou ngồi bật dậy, mắt đảo qua, cậu búng tay cho thời gian ngừng lại, cậu bước những bước nhanh chóng về phía tiếng hét.

- Cứu! Cứu! Um... Um...

Hana Naoko là một nhân viên văn phòng bình thường, đáng lẽ hôm nay cô vẫn sẽ đi làm, vẫn sẽ tăng ca như bao ngày khác nhưng lại gắp rắc rối tại đây, sáng sớm khi đang trên đường đi đến công ty, cô bị một người đàn ông lạ mặt dí dao vào lưng.

- Đừng nhúc nhích, nghe theo tao.

Giọng nói phía sau âm trầm, Naoko khóc không ra nước mắt, cô đành phải đi theo người đàn ông đó, sau vài tiếng đi bộ, cô bị hắn dẫn đến một khu rừng hoang vắng vẻ, ở đây cây cối rậm rạp, có vài cành lá cứa vào đôi chân và bắp đùi làm cô rêи ɾỉ đau đớn, nhưng con dao phía sau vẫn kế sát lưng khiến cô càng nhúc nhích càng đau đớn hơn.

- A... Anh nói đi, anh cần gì...

Naoko giờ đây quá mệt mỏi, kiệt sức về mặt thể chất lẫn tinh thần, cô cũng chẳng vùng vẫy nổi nữa rồi, người đàn ông đó nhếch miệng cười da^ʍ đãn.

- Cô gái, lấy hết tài sản cô ra ngoài đi.

- V... Vâng...

Naoko nhanh chóng lục hết túi áo, quăng tiền, túi sách, trang sức xuống đất bên cạnh.

- H... Hết rồi... Tôi không còn gì nữa...

- Cô gái, hình như cô còn một thứ nữa.

Lời nói phát ra sau lưng làm cô rùng mình, cô quay đầu lại với ánh mắt kinh hoàng nhưng khi quay đầu bị tên đó nhưng bị hắn nắm chặt cổ.

- Ugh... Ugh...

Tên đó cười gian.

- Không có ai ở đây đâu, chúng ta vui vẻ chút nhé...

Nói rồi hắn đẩy Naoko xuống đất, Naoko lưng tiếp xúc mặt đất một cách bạo lực, làm cô rêи ɾỉ đau đớn hơn, cô nhìn tên đó đôi mắt đã ngấn nước, với lần phản kháng cuối, cô hét lên.

- Cứu! Cứu với!

Tên đó cười càng điên loạn hơn nữa khi nghe tiếng hét.

- Hahahahaha! Mày có kêu cũng chẳng ai nghe thấy đâu! Kêu to hơn đi!

Trong dừng thời gian, ánh mắt của Kichirou lạnh lẽo vô cùng, cậu nhìn tên đàn ông đó là nhớ ra ngay hắn là kẻ bị truy nã trong tivi hôm trước, rồi lại nhìn cô gái dưới đất, ánh mắt cầu xin, đôi mắt ngấn lệ trước mặt, rồi nhìn lại con dao mà tên kia đang cầm.

- Mình... Thật sự nên làm gì đây...

Kichirou rất mơ hồ với quyết định bây giờ của mình, cậu không biết mình nên làm gì tiếp theo nữa, đôi tay cậu run rẩy không kiểm soát.

- Mình...

Kichirou ngồi thẳng xuống đất, nhớ lại cảnh tượng trước lúc chết trước, rồi nhìn vào cảnh tượng lúc này, một thôi thúc điên loạn đang dâng trong lòng cậu, cậu nên cứu cô gái ấy bằng cách nào, cậu không tự tin mình có thể chiến thắng một trận đấu tay đôi với một người trưởng thành cầm dao, đây không phải phim, không có hào quang nhân vật chính như trong phim, mọi bước chân của cậu phải thật sự cẩn thận đến cùng cực nếu không muốn ngã xuống đây, nhưng cậu... Phải làm gì đây, nếu quay lưng lại không cứu cô gái này, lí tưởng sống của cậu sẽ bị phá vỡ, còn nếu cứu cô gái này, cậu phải đánh tay đôi với tên đó.

Càng nghĩ trong đầu cậu càng mơ hồ, nhưng rồi một ánh chớp đánh ầm vào não bộ, nhìn con dao sắt trong tay tên kia, nhìn mọi thứ xám xịt xung quanh đây, bất giác ánh sáng trong mắt Kichirou bùng lên, đúng rồi, tại sao cậu phải đánh tay đôi khi có thể đâm hắn trong thế giới dừng thời gian này?

Kichirou quyết tâm, từ từ cậu đứng lên, nhưng đôi chân lại run rẩy cực độ, Kichirou nhìn xuống hai bàn tay mình, cậu thật sự nên... Gϊếŧ tên này sao? Rồi cậu sẽ ra sao nếu như giống mấy kẻ cậu ghét nhất đó?

Kichirou mơ màng giữa lí tưởng và sự thật trước mắt, cậu quả thật không cần gϊếŧ tên đó, chỉ cần đoạt lại dao trên tay tên đó là xong, nhưng rồi sao nữa, cậu cầm con dao này rồi kêu tên đó biến đi, rồi dăm ba bữa nữa hắn lại kéo thêm một cô gái vào khu rừng này sao? Cậu đâu phải thần thánh gì mà có thể cứu hết mọi người được, cậu là một con người, một con người đang sống trong thế giới này, có hoài bão có tương lai và có lòng trách nhiệm, cậu không thể khoanh tay đứng nhìn một người bị kẻ xấu ức hϊếp nhưng cậu cũng không thể phân thân ra để cứu hết mọi người.

Bây giờ cậu có hai lựa chọn, một là quay đi, xem như mọi thứ ở đây không liên quan đến cậu, hai là đâm con dao đó vào cổ tên kia, chấm dứt cuộc đời tội lỗi của tên kia.

Kichirou đã biết cái nào lợi hơn, trừ một kẻ xấu sẽ bớt một kẻ làm ô uế xã hội này, Kichirou mặt méo mó, giật lấy con dao trong tay tên kia, cầm cán dao đôi tay cậu run rẩy, nhưng giờ đây cậu đã quyết tâm, thế giới không cần những kẻ như tên này sống, nó chỉ làm xã hội này càng thêm ô uế thôi, cậu cần là sự bình yên trong xã hội này chứ không cần những tên này tồn tại.

Tay không còn run, ánh mắt sáng bừng cảm xúc.

- AAA!

Kichirou đâm mạnh con dao vào cô tên kia, máu có văng ra nhưng đã đóng băng ngay lập tức, Kichirou đẩy mạnh dao vào sâu hơn nữa tới khi cả con dao đều vào trong thì mới buông tay ra, cậu thở dốc như dùng hết sức lực, nhìn tình cảnh này, Kichirou không vui vẻ gì mà ngồi bệt xuống rơi vào suy tư sâu sắc.

Sau một lúc, Kichirou đứng dậy dùng khăn tay rơi ra của cô gái kia lau sạch cán dao, cậu không biết mình có lưu lại dấu vân tay không nhưng làm vậy cho chắc.

Sau khi xong mọi thứ, cậu đi về phía bãi cỏ lúc trước, đúng lúc thời gian dừng lại đã hết hiệu lực rời vào trạng thái làm lạnh kỹ năng.