Chương 7: Tôi bị ghét sao?

Sau vài lần cân nhắc trong lòng, có thể nói đúng hơn là lấy can đảm, Mai bước vào lớp dù đi có hơi cứng nhắc.

- Ch... Chào buổi sáng, bạn học Masachiko...

Kichirou ngẩng đầu lên nhìn cô ấy, trong mắt mang chút ngạc nhiên, Mai thấy vậy cúi gầm mặt, tai cô ấy đã đỏ ửng, nhưng may mắn được mái tóc dài của cô che lại.

- Ừm... Chào bạn Sakura, không biết cậu muốn gì ở tớ không?

Kichirou thấy lời chào của Mai có hơi lạ, cậu rất không quen, một cô bạn suốt 1 năm trời toàn là bị cậu với Hyuga bắt chuyện, bây giờ lại chào hỏi cậu buổi sáng, điều này nếu là một người bình thường thì thật sự Kichirou chả quan tâm nhưng là Mai, cô nàng trầm tính này, đôi lúc thật sự Kichirou có nghĩ tới việc Mai có bị tự kỉ không nhưng xem ra giờ cậu nên dẹp hết mấy cái suy nghĩ không đâu vào đâu của cậu lại rồi.

- À... Không... Không có gì đâu...

Không thể tiếp tục nói nữa, Mai nhanh chóng về chỗ của mình, cúi gầm mặt không dám ngẩn lên.

Trong lòng cô như có hàng vạn con ngựa phi nước đại, biết vậy cô đã không lấy chút can đảm nhỏ bé của mình ra để làm loại chuyện này rồi, cô bây giờ không dám nhìn Kichirou nữa...

Kichirou mặt ngơ ngác, cậu không biết chuyện gì đang xảy ra bây giờ, tự nhiên cô bạn bàn bên, Mai, chào rồi khi hỏi lại chạy đi, cậu thật sự không có chút nào thu hút hay mặt cậu làm cô ấy sợ hãi, nghĩ tới đây lòng Kichirou run lên dữ dội, ôi thôi nào, mối tình mới chớm nở trong lòng giờ sắp tan thành mây khói rồi.

Nhìn lại Mai, bây giờ cô vẫn đang cúi gầm mặt xuống bàn, cậu thật sự không thể xem được cảm xúc của cô ấy, càng nghĩ mồ hôi lạnh lại càng tuôn ra, biết vậy cậu không nói gì rồi.

Giờ Kichirou muốn có một siêu năng lúc trở về quá khứ để tán vào mặt mình rồi lôi đi.

Thở dài trong lòng, Kichirou muốn học tiếp nhưng càng nghĩ cậu càng không thể tập trung, thế là trong suốt hơn chục phút tiếp theo, Kichirou hoàn toàn không tập trung học được, mấy kiến thức đơn giản giờ đây đang đùa bỡn với cậu, những công thức hóa học như sống dậy mà tán bôm bốp vào mặt để cậu tỉnh, nhưng cậu vẫn mất tập trung, không tài nào học thêm được nữa.

Mai bên kia thì bây giờ thấy phản ứng khi nãy của mình hơi gấp gáp, hối hận trong lòng không thôi, vậy là cô lại mất cơ hội trò chuyện với cậu ấy nữa rồi, nhìn những bài tập quen thuộc trong sách mà bây giờ cô lại không thể làm được bài nào, suy nghĩ cô cũng rối loạn như Kichirou, không trong trạng thái tốt nhất để học.

Cuối cùng sau vài phút đã dần dần có người tới lớp, bây giờ Mai cũng đã bình tĩnh lại, đang trong trạng thái học tập, Kichirou thì... Thôi bỏ đi, cậu hết cứu rồi, đang nằm gục mặt trên bàn than vãn với cục tẩy trong lòng.

Hyuga sau chừng 15 phút nữa cũng đã vào lớp, vừa vào cậu ấy đã để ý luồng hắc khí của thằng bạn mình, cậu ta đặt cặp sách xuống, lấy một cái ghế qua chỗ Kichirou.

- Mày sao thế?

Nhìn mặt thằng bạn mình mà Kichirou chỉ muốn đấm một phát, không vì gì cả, à có thể là vì giận cá chém thớt thôi, nhưng Kichirou chỉ thở dài.

- Không có gì đâu...

Ai tin cái lời nói yếu ớt đó thì chắc chắn người đó không bình thường, và Hyuga là một người bình thường nên cái việc nói lời ấy của Kichirou chẳng thuyết phục mấy, Hyuga khoanh tay lại, trầm ngâm suy nghĩ.

- Mày có phải thất tình rồi không?

Tiếng sét đánh ầm vào đầu Kichirou, thằng này trông hổ báo thế mà đoán tâm tư người khác lại chuẩn xác đến đáng sợ, nhìn Hyuga với vẻ mặt khó tin, Hyuga nhìn thấy biểu cảm trên mặt Kichirou thì chắc cú nó đã thất tình, cậu ta chỉ vỗ vai Kichirou nói một lời khích lợi.

- Thôi, gái còn nhiều, không cần suy nghĩ về một cô gái đã chia tay đâu.

- Chia cái đầu mày!

Kichirou trán nổi gân xanh, dù cậu thật sự không có chia tay nhưng làm người mình đơn phương sợ còn thảm khốc hơn cả chia tay, ngọn lửa tình mới nhen nhóm của cậu gần như đã bị dập tắt vào lúc ấy.

Mai bên cạnh đã nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của họ, môi cô hơi mím lại, tay bất giác khẽ run, cô vừa nghe gì, Kichirou vừa chia tay, vậy đây chẳng phải là cơ hội tốt nhất để làm quen rồi bắt đầu hẹn hò sao.

Mắt cô bốc lột ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt, và một thông tin thêm, toàn bộ kinh nghiệm của cô đều ra từ anime và nghe chuyện tình của cha mẹ cô.

Kichirou và Hyuga nhìn sang, thấy cô nàng trầm tính, Mai, giờ đang nổi hừng hực khí thế, Kichirou nhìn sang Hyuga.

- Cô ấy giống mày hồi tối qua khi đánh boss đại thụ đó.

- Ừm, cũng có vài phần khí thế ngang ngửa tao đó, không ngờ một cô gái như cô ấy lại hừng hực khí thế như vậy, đúng là tôi quá xem thường con người rồi mà.

- Mày nói như mày xem thường toàn bộ con người trên trái đất vậy.

Kichirou cười khẩy, nhìn mặt đáng đấm của Kichirou mà Hyuga siết chặt tay, nó y chang hồi tối qua, khi Kichirou khích đểu cậu ta trong trò chơi đối kháng.

- Đỡ đấm!

Vung một đấm nhanh tới, Kichirou chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu đã né được, không phục Hyuga nhảy lên bàn tung liên tiếp vào mặt Kichirou, không tin là cậu ta đỡ nổi, nhưng thật sự Kichirou đã né hết, nắm đấm của Hyuga chỉ vung vào không khí.

Kichirou bật dậy, móc tay khıêυ khí©h.

- Mày là cái chó gì mà đòi đánh tao?

- Mẹ kiếp, mày đợi đó!

Nói rồi Hyuga bật khỏi bàn, lao tới Kichirou nhanh chóng, Kichiroi xách đít chạy ra ngoài, Hyuga khi tiếp đất cũng đã đuổi theo, tay lấy một cây chổi sát cửa vừa rượt vừa quất Kichirou không thương tiếc.

Nhưng Khichirou như có mắt sau lững né nhanh chóng, càng chạy Kichirou càng nhanh nhưng Hyuga cũng không kém cạnh.

Sau đó là cảnh tượng hai người rượt nhau khắp quanh trường, mọi chỗ đều đã được khi ngang qua một vài lần, có chướng ngại vật thì hai người parkour vượt qua, Mai nhìn hai người rượt nhau trên sân trường, nhìn nụ cười của Kichirou, cô siết chặt nắm tay, cô muốn Kichirou cười vì mình, càng nghĩ sự quyết tâm của Mai đã bị không ít bạn học thấy, họ có chút bàn tán xem Mai muốn làm gì mà trở nên quyết tâm vậy.

Sau một hồi rượt thì hai người tới một máy bán hàng tự động trong trường mua nước uống.

Chuyện rượt đánh của Hyuga là trò đùa và Kichirou cũng thích đùa kiểu vậy nên hai người sau khi mệt thì nghỉ, dù sau đó sẽ bị giáo viên hay ban kỷ luật trách mắng thì cứ kệ họ, cứ để họ mắng cho đã miệng, Kichirou và Hyuga vẫn sẽ như vậy, vẫn sẽ đùa giỡn như vậy, nó không thể làm sự vui vẻ của hai người mất đi.

Sau khi lấy chai nước Kichirou đưa qua, Hyuga nốc một phát hết nguyên chai, cậu ta vẫn hỏi lại.

- Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Thất tình à?

Kichirou thở dài, ngồi trên ghế kế bên Hyuga.

- Cũng gần gần vậy, tao chỉ đơn phương một cô gái nhưng hình như cô ấy sợ tao, sáng nay chỉ chào một cái khi tao đáp lại đã chạy mất, haiz...

Kichirou thở dài, nhưng bên cạnh Hyuga vẻ mặt kì quái, không phải cô gái trong lời Kichirou là Mai à? Nhưng Hyuga cũng lực bất tòng tâm, cậu ta cũng chẳng có kinh nghiệm tình trường nên không thể giúp gì được.

- Mày nói xem, có phải cô ấy không muốn nói chuyện với tao nữa không...

Càng nói, hắc khí xung quanh Kichirou càng tăng cao, Hyuga chỉ đành vỗ vai khích lệ, hai người cứ ngồi đó cho tới khi vô học.