Chương 6: Góc nhìn thượng đế

Kichirou mở to hai mắt, ngồi bật dậy như bị giật điện.

- Cái... Cái gì! Thứ 2 á!?

Cậu dụi dụi mắt lần nữa, nhìn chằm chằm vào bảng sáng bán trong suốt ấy, và chắc chắn rằng đây không phải là mơ, xoa xoa cằm suy tư.

- Vậy ra là thứ 2 ư...

Cậu nghĩ mình đã hiểu được quy luật của năng lực, mỗi thứ 2 hằng tuần cậu sẽ có thêm một năng lực mới và năng lực cũ sẽ bị nerf lại, nghĩ tới đây trong đầu cậu có một số luồng thông tin chạy nhanh qua.

Góc nhìn của thượng đế, như tên gọi, Kichirou có thể quan sát mọi thứ trong khoảng cách là cả Nhật Bản, bất kì nơi nào, bất kì đâu và nó cũng có một loại năng lực khác là đánh dấu, khi đối tượng bị cậu đánh dấu, mọi chuyển động, mọi âm thanh từ 12 mét xung quanh đối tượng sẽ được cậu ghi nhận ngay lập tức.

- Mẹ nó, lại một kỹ năng thần cấp, mình thật sự là con cưng của trời à?!

Suy nghĩ điều này trong lòng, nhưng rồi lại lắc đầu, cậu bây giờ không thực sự nghĩ mình được ưu ái như mấy main trong những bộ truyện cậu đọc, cậu thấy thời gian mình ở phòng hơi lâu rồi.

Kichirou ngưng đọng thời gian lại, nhắm mắt lại, một thông tin thêm chạy ngang qua trong đầu.

Ngưng đọng thời gian đã bị nerf đi từ 6 tiếng còn 1 tiếng, thời gian làm lạnh từ 9 giây lên 13 phút.

- Ừm, vẫn còn tuyệt vời chán.

Kichirou mỉm cười, thay nhanh quần áo đồng phục trường, cậu tắt dừng thời gian lại, mở cửa bước ra ngoài, hôm nay Hana vẫn đứng trong bếp nấu ăn như mọi ngày.

- Chào chị Hana.

- Ừm.

Hana không thèm nhìn Kichirou mà vẫn tập trung vào việc nấu ăn, Kichirou ngoan ngoãn ngồi vào bàn đợi đồ ăn lên.

Khi ăn xong, Kichirou chuẩn bị đi đến trường, Hana bỗng nhiên gọi cậu lại.

- Kichirou, cái bánh hôm trước em mua ấy, xíu lúc học về mua cho chị một cái nha.

- Ừm.

Kichirou vội sỏ giày rồi chạy biến đi, Hana lắc đầu đóng cửa căn hộ lại.

Vì đang là mùa đông, thời tiết cũng dần chuyển lạnh dần, Kichirou thật sự chẳng thích mùa đông tí nào, cậu thích nhất là mùa xuân và hè như bao học sinh khác, đang đi cậu lại ảo tưởng về cuộc sống học đường đầy thanh xuân và nhiệt huyết... Trong mơ, ai rồi cũng sẽ mơ mộng mình là nhân vật chính truyện romcom học đường thôi, cậu cũng như bao người cũng mơ ước một cuộc sống học đường đầy màu hồng, nhưng đó cũng chỉ là mơ mộng thôi.

Lúc này Kichirou đang trong trạng thái vừa mơ màng, miên man suy nghĩ vừa tỉnh táo để tránh người khác chạm vào, cảm giác này cũng hơi vi diệu nhưng khi quen thuộc đường rồi thì cơ thể có thể tự đi như một cái định vị chính xác, thứ cậu cần chú ý là tránh đường cho người khác thôi.

Sau một khoảng thời gian không rõ thì Kichirou đã đến cổng trường, vì giờ còn sớm nên trường có hơi vắng vẻ, Kichirou bước vào, bước thẳng đến câu lạc bộ điền kinh ở tòa nhà số 3 đằng sau.

- Chào buổi sáng, mọi người.

- Ừm, tới rồi à.

- Hôm nay cậu tới trễ hơn mọi khi.

Kichirou cùng những người bạn trong câu lạc bộ trò chuyện một hồi, hôm nay cậu định là sẽ không tập, cậu muốn ở nơi nào đó thử nghiệm năng lực mới của mình.

Sau khi xin phép thì cậu về lớp, lớp hôm nay hơi vắng, Kichirou khá tò mò vì sao hôm nay Mai trông có vẻ đến hơi trễ so với mọi khi, nhưng cậu nghĩ chắc đang bận nên cũng không nghĩ nhiều, nói thật là từ lúc nhập học tới giờ, cậu chưa từng gặp ai đi sớm như Mai cả, lần nào vào cũng là Mai vào đầu tiên, chỉ là lâu lâu cô lại bận việc đến trễ, điều đó không quá thường xuyên.

Kichirou đặt cặp xuống, nằm trườn trên bàn.

- Bắt đầu thôi, za warudo.

Kichirou đầu tiên dừng thời gian lại, trong thế giới trắng đen này, cậu luôn có một cảm giác an toàn kì lạ, lắc lắc đầu, bỏ mấy cái suy nghĩ không đâu vào đâu ra, cậu nhắm mắt.

Góc nhìn cậu chuyển sang góc nhìn thứ 3, rồi bắt đầu bay cao lên, cao lên nữa tới khi nhìn thấy cả Nhật Bản thì mới ngưng lại.

- Hửm?

Kichirou cảm nhận được gì ấy, dường như mọi cảm xúc trong người cậu, từ từ tiêu tan, không còn tức giận, ngạc nhiên hay vui mừng gì, giờ đây có cảm giác như cậu là một sinh vật ở tầng thực tại cao hơn đang nhìn xuống nơi này với ánh mắt thờ ơ, đó là một miêu tả khá chính xác cho trạng thái bây giờ của cậu.

Kichirou dùng ý niệm từ từ zoom vào, trong góc nhìn của cậu, cậu thấy toàn bộ Tokyo màu trắng xám trước mắt, mọi người ở đó đều bị ngưng đọng lại, xe cộ, máy bay, sinh vật, không thứ gì có thể di chuyển cả.

- Ừm, xem ra hai năng lực này không xung đột với nhau cho lắm.

Kichirou dần mở rộng thêm tầm nhìn, nhưng càng ra xa thì mọi thứ cậu cảm nhận dần mơ hồ hơn, bây giờ có thể xác định, mốc là tháp Tokyo, khi Kichirou di chuyển tầm mắt ra xa, góc nhìn của cậu vẫn cảm nhận một cách rõ rệt con người bên dưới đang làm gì, không loại trừ ai, kể cả chướng ngại vật có che chắn vẫn nhìn thấy, nhưng khi tới giữa tháp Tokyo thì góc nhìn từ từ mờ đi, không nhìn rõ như lúc trước nữa, có thể nói, phạm vi góc nhìn của Kichirou là từ dưới đất lên trời hơn 100 mét thì mới mờ, trong 100 mét mọi thứ đều rõ ràng như không có gì che chắn.

Kichirou thật sự cảm thấy năng lực này hơi bá rồi, nếu cậu mà làm trinh sát thì không một ai có thể bì kịp, có khi trinh sát viên giỏi nhất khi biết điều này còn gọi cậu là cha nữa chứ chẳng chơi.

Giờ đã thử nghiệm xong một cái, tiếc là nó chỉ có thể nhìn chứ không nghe được, nhưng có một cái để khắc phục điều đó, là đánh dấu.

Sau khi vừa bật vừa tắt dừng thời gian, đặt một đánh dấu vào người bất kì, thì mọi thứ xung quanh người đó đều bị Kichirou bắt lấy cả, bất kể âm thanh, màu sắc trong thế giới dừng thời gian, tầm nhìn, mọi thứ xung quanh đều bị Kichirou theo dõi, đúng kiểu là đánh dấu npc trong game vậy, luôn hiện trong bản đồ nhỏ trong đầu Kichirou mà không gián đoạn, bây giờ cậu cần thử xem, nếu đánh dấu vượt qua khoảng cách của góc nhìn thượng đế sẽ như thế nào, nói là làm.

Kichirou chuyển góc nhìn thượng đế từ Nhật sang Hàn một cách mượt mà, sau đó đánh dấu đại một người, rồi lại chuyển về Nhật, và bất ngờ thay, đánh dấu ấy vẫn có trong bản đồ nhỏ trong đầu, và Kichirou có thể nắm bắt mọi thứ xung quanh người đó mà không gián đoạn mấy.

Vậy là đưa ra được kết luận, năng lực góc nhìn thượng đế là một năng lực thật sự quá bá đạo, tier SSS trong loại theo dõi, trinh sát không nghi ngờ.

- Phù~ Tuyệt vời, năng lực này thật tuyệt!

Hưng phấn Kichirou muốn nhảy cẩn lên, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thôi, cậu tắt dừng thời gian, bắt đầu mở sách vở ra học bài.

Bên ngoài Mai lặng lẽ nhìn Kichirou học, bất giác trong lòng cô có vô vàn tình tiết trong truyện tranh, lúc này cô có nên vào và chào hỏi Kichirou không, nhưng thường ngày thì họ chẳng nói chuyện mấy, nếu tự nhiên vào mà chào hỏi, Kichirou có thấy phản cảm không?

Càng nghĩ đầu bé nhỏ của Mai càng rối, chẳng mấy chốc đã vào trạng thái đơ máy.