Chủ nhật, hôm nay Kichirou ngủ tới trưa mới dậy, vươn vai, hôm qua chơi hăng quá sử dụng dừng thời gian đến 24 tiếng, bây giờ cậu đã biết cái cơ thể nhỏ bé này hoàn toàn không thể chịu nổi việc dừng thời gian tới nhiều như vậy, 4 chu kì hồi kỹ năng, khi về nhà cơ thể của cậu đã gần như không cử động nổi nữa.
- Thật là...
Cậu từ từ về phía nhà vệ sinh, vệ sinh cá nhân một hồi rồi ra ngoài, bên ngoài Hana đang nằm trên ghế sofa lướt điện thoại, vì đang ở nhà nên cô đang mặc đồ ngủ khá thoáng mắt, Kichirou chỉ liếc nhìn Hana cái rồi mắt dán chặt vào phần đồ ăn trên bàn, chạy nhanh tới ăn hết chúng với tốc độ đáng kinh ngạc.
- Em thấy cái cách mình ăn có hơi đáng sợ không?
Hana nhìn Kichirou miệng đầy đồ ăn, tiếng nhai chóp chép của Kichirou khiến cô hơi rùng mình, Kichirou miệng đầy đồ ăn không lên tiếng mà chỉ nhún vai, rồi ăn tiếp nhưng lần này đã không còn phát ra tiếng động.
- À mà, hôm bữa em có bảo chị nhắc em thầy có kêu làm bài tập ấy, bài tập gì nhỉ? Chị hình như quên mất rồi.
Nuốt hết đống đồ ăn, Kichirou ợ một cái rõ sung sướиɠ, rồi lấy cốc nước ra uống, khi nghe Hana nhắc bài tập, Kichirou chỉ cười khẩy.
- Xì, cái bài tập đó, em làm trong một nốt nhạc.
- Thằng nhóc này miệng cứng nhỉ?
Hana cười khẩy, cứ để xem thắng ngốc này miệng cứng đến cỡ nào.
Kichirou lau miệng, rồi đứng lấy cái áo khoác đang treo gần cửa, chuẩn bị ra ngoài.
- Thôi, em đi đây.
- Ừm, nhớ về nhà.
- Chị nghĩ em làm gì chứ?
- Ai biết, mấy bọn con trai tuổi của em sẽ làm gì đâu.
Hana không nhìn mà nói, mặt Kichirou tối sầm, Hana này người thì đẹp mà miệng hở ra là toàn cái gì không, không muốn nghe nữa, Kichirou thở dài đi ra ngoài, hôm nay cậu chỉ đi vòng vòng thôi, không dùng dừng thời gian nữa, chơi đủ rồi, giữ sức.
Đi ngang qua nhà Sakura Mai, cô bạn ngồi bàn kế bên của cậu, Mai thật ra là một cô gái có hơi khó kết bạn, ngồi kế bên cả năm trời cậu mới có thể kết bạn với Mai, trong lớp Mai không nói chuyện với ai, không phải vì ngoại hình, cô ấy rất đẹp, mái tóc đen tuyền dài đến eo, mắt đen óng long lanh hút hồn người khác khi nhìn vào đôi mắt ấy, è hèm, thật ra Kichirou bị vẻ đẹp cô ấy làm ngây ngẩn nên mới nói nhiều vậy.
Mai trong lớp chỉ có học với học rất ít nói chuyện với người khác, thường ngày chỉ có Kichirou với Hyuga bắt chuyện nói nói thôi, nhưng lạ cái Mai lại gia nhập câu lạc bộ truyện tranh, ai cũng có sở thích mà, học sinh giỏi cũng vậy.
- A, Kichirou!
Giọng nói phát ra từ phía sau cậu, quay đầu lại, một bóng hình to lớn đằng sau như muốn che cả mặt trời, là Hyuga.
- Đi đâu vậy?
- Đi bộ tiêu cơm, còn mày?
- Tao mới đi mua bộ game mới nè, nào rảnh qua nhà tao chơi không?
- Được chứ.
Hyuga bỗng hơi ngập ngừng.
- Hay đi bây giờ luôn?
Kichirou chỉ suy nghĩ một chút, thấy cũng không có làm gì nên đồng ý rất nhanh.
- Ừ, bây giờ luôn đi, tao cũng tò mò game mày chọn.
Nói rồi hai người đi về phía nhà Hyuga, không để ý đến phía sau là cặp mắt đang nhìn họ.
Mai từ từ kéo rèm lại, tim cô không khỏi đập mạnh khi nhìn về phía Kichirou.
- Kichirou...
Mai đã bị như vậy từ khi lần đầu thấy Kichirou, không hiểu vì sao, nhưng càng ngày, thời gian họ ngồi cạnh nhau càng lâu, trái tim nhỏ bé của Mai lại đập liên tục không ngừng, khi nói với mẹ điều ấy, mẹ cô chỉ cười và nói.
- Con thích bạn ấy rồi đó, Mai.
Mai lúc đầu không tin lời mẹ, nhưng thời gian đã trả lời cho câu hỏi của Mai, Mai thật sự rất thích Kichirou, như bị mũi tên thần Cupid dẫn lối cho cô đến bên Kichirou vậy.
Sáng thứ hai, 6 giờ, báo thức kêu làm Kichirou trong cơn say ngủ tỉnh lại, dụi dụi đôi mắt, cậu khẽ mở ra, trước mắt là một màn hình bán trong suốt.
[Siêu năng lực: Góc nhìn thượng đế.]