Chương 4: Chơi game với Hyuga

Sau khi tới gần nhà Hyuga thì Kichirou búng tay phát để thời gian tiếp tục di chuyển như cũ, rồi nhấn chuông nhà Hyuga, sau một lúc, tiếng bước chân vang ra từ sau cửa, Hyuga mở cửa với vẻ mặt nghi hoặc, Kichirou còn thoáng nghe Hyuga lẩm bẩm nhỏ.

- Mình đâu nhớ có đặt đồ ăn đâu ta...

Hyuga ngước mắt lên, xuất hiện không phải đồ ăn mà là Kichirou đang vẫy tay, Hyuga mắt trợn to, đóng sầm cửa lại, Kichirou hơi bất ngờ, bấm chuông một lần nữa, sau vài giây nghe tiếng chạy tới, rồi Hyuga mở cửa ra, tay cầm điện thoại đưa về phía Kichirou, giọng đầy vẻ ngạc nhiên.

- Mới có 20 giây từ lúc tao nhắn thôi đấy, mày tới nhanh vậy, dịch chuyển tức thời à?

Đúng là trong mắt mọi người, tạm dừng thời gian của Kichirou giống một kiểu dịch chuyển tức thời vậy, trong chưa đầy một tích đã ở chỗ khác, nhưng chỉ có Kichirou biết việc chạy từ nơi này đến nơi khác mệt cỡ nào, Kichirou cười cười.

- Ai nói, hồi nãy đang đi bộ ngang qua nhà mày, thấy mày nhắn thì tao đi thẳng tới.

- Ồ, tưởng mày dịch chuyển tức thời qua chứ.

- Thằng này, mày nghĩ trên đời có siêu năng lực hả?

Hyuga không nói thêm mà đẩy Kichirou vào nhà, rồi chạy vào phòng, Kichirou đóng cửa lại, thở dài, mặt bất lực nhìn thằng bạn của cậu, nhưng rồi cũng nhanh chân vào trong.

Hai người chơi từ sáng tới giữa trưa, trưa nay Hyuga ở nhà một mình, định là sẽ mua đồ ăn ngoài nhưng Kichirou lại thấy bản thân đang rảnh nên tiện nấu cho vài món.

- Ui, ngon dữ vậy!

Hyuga kinh ngạc nhìn Kichirou, Kichirou nghe bạn thân khen cũng không khỏi nhếch khóe miệng, cái nấu ăn là thứ đầu tiên cậu học khi xuyên không đến thế giới này, vì sao á? Vì kiếp trước không biết nấu ăn chứ sao, cậu không muốn bản thân phải sống với gói mỳ tôm vì không biết nấu ăn như kiếp trước nữa nên đã học khi còn nhỏ, chuyện nấu vài bữa chiêu đãi người khác là chuyện nhấc tay nhấc chân là hoàn thành thôi.

- Ăn đi, thấy mày khen vậy tuần sau tao sẽ tỏ lòng thương xót mà làm bento nguyên tuần cho mày.

Hyuga cũng không xấu hổ mà gật đầu, cái tính cách của thằng bạn Kichirou này Hyuga đã biết quá rõ rồi, cái thằng Kichirou này chỉ ngầu được vài giây là ra vẻ thôi.

Sau khi ăn xong, Kichirou cũng ra về, hôm nay quả thật là một ngày vui đặc biệt mà, Kichirou đi bộ cho tiêu cơm trước rồi mới về nhà, Tokyo hôm nay trong mắt Kichirou rực rỡ đến lạ, Kichirou búng tay, lẩm bẩm.

- Za warudo.

Mọi thứ đều trở thành màu trắng đen, Kichirou tập trung vào không khí rồi từ từ bước lên chúng, như một cái cầu thang, Kichirou đứng trên bầu trời nhìn Tokyo bên dưới, không khỏi suy tư, rốt cuộc là vì sao bản thân lại xuyên không, dường như mọi thử ở đây như một giấc mơ, nhưng nếu nó là một giấc mơ thì cậu thật sự không muốn tỉnh dậy, Kichirou cười khổ.

- Không hiểu sao... Nay mình lại vu vơ vậy chứ...

Thở dài, Kichirou từ từ đi xuống, xuống tới một khoảng đất thì lại đi chơi long nhong tiếp, sau đó thêm hơn 2 tiếng đã trôi qua, một cảm giác trong cơ thể khiến Kichirou nấp vào một cái cây che tầm nhìn, thế giới lại bắt đầu di chuyển mà không cần Kichirou làm gì, đây là dấu hiệu thời gian tạm ngừng đã hết, Kichirou chờ đợi xem thời gian làm lạnh kỹ năng hay còn gọi theo ngôn ngữ game là CD, là bao nhiêu lâu.

Ngồi chán, Kichirou đứng dậy đi xung quanh chơi tiếp, hiện tại cậu đang ở một ngọn núi vắng vẻ hít thở không khí trong lành, đi một hồi thì thời gian làm lạnh kỹ năng đã hết, cụ thể là 9 giây.

- Đúng là thần cấp mà!

Hôm nay lại phải thốt ra câu này, kỹ năng dài 6 tiếng, làm lạnh 9 giây, quá khủng khϊếp.