Chương 3: Hana

Thời gian tạm dừng của Kichirou là 3 tiếng, còn mọi thứ bên ngoài chỉ là một cái chớp mắt, vì đây là lần đầu dùng nên Kichirou đã quên mất điều ấy mà chạy thẳng về nhà, Hana định đi ra ngoài thấy Kichirou mở cửa về, vẻ mặt hoài nghi.

- Sao nay em về sớm vậy?

- Hả?

Nghe Hana nói xong, bây giờ Kichirou mới để ý tới cái thời gian tạm ngừng của bản , cậu cười gượng.

- À... À... em để quên đồ, nên về nhà lấy.

Mắt Hana hơi híp lại, trên khuôn mặt kiều diễm nở nụ cười, nhưng không hề có ý cười trong đôi mắt nguy hiểm ấy.

- Em định đợi chị đi rồi về nhà làm chuyện gì... Bậy bạ, đúng không?

Miệng Kichirou giật giật, mặt bất lực.

- Nè nè, chị Hana này, chị nghĩ em cũng quá xấu xa đi chứ...

Môi Hana nhếch lên, khoanh tay vào ngực, hiện tại cô đang mặc bộ quần áo công sở, cái cúc áo ở giữa như đang cố hết sức giữ lại không để bị bung ra, nhìn cái cúc áo, nó như đang gào thét kêu Kichirou chạy đi, nó sắp giữ không nổi rồi.

- Này, em nhìn gì đấy?

Hana nhìn theo ánh mắt Kichirou về phía ngực mình, rồi lại nhếch miệng cười.

- Sao, thấy chị quyến rũ không?

Kichirou lắc đầu dữ dội.

- Làm gì có chứ, em đâu nhìn chị, em đang nhìn người anh em của mình.

Hana hiện một dấu chấm hỏi trên đầu.

- Anh em nào? Ở đây làm gì có ai nữa.

Kichirou chỉ về phía cúc áo kia.

- Nó.

Hana câm lặng, muốn nhìn thì nói toẹt ra đi, bày đặt nhìn anh em, thờ dài, không muốn nói chuyện với cái thằng ngốc kia nữa mà rời đi, Kichirou chỉ nhìn về hướng Hana rời đi, rồi đóng cửa nhà lại, nhảy bổ về phía sofa, duỗi cả người một cách lười biếng mà chẳng thèm tháo áo khoác ra.

- Ui cha, lưng tôi...

Kichirou lấy điều khiển tivi từ bàn bên, mở tivi xem hôm nay có gì không.

Mở đầu là bản tin về mấy cái thời sự gì đó, cậu chẳng thèm nhìn một giây mà lướt qua kênh khác, sau khi lướt lướt một hồi trong tầm mắt cậu có một bảng tin về một tội phạm đã trốn ngục và làm bị thương 2 cảnh sát, nắm tay Kichirou bất giác siết chặt, không hiểu vì sao nhưng cứ nắm chặt vậy đến khi nhỏ vài giọt máu xuống sàn mới chợt bừng tỉnh, Kichirou nhìn lòng bàn tay bản thân, cười khổ.

- Đúng là... Chuyện của 14 năm trước thì nên để nó qua đi thôi...

Nói vậy nhưng cậu thật sự không thể nào quên được hình ảnh ấy, nghĩ tới đã khiến lòng Kichirou căm phẫn, bỗng điện thoại trên bàn của Kichirou đổ chuông, nhìn qua, là bạn cậu Arata Hyuga, một tay đấm bất bại, chưa ai thấy Hyuga dồn hết sức vào một trận đấu, nhưng bây giờ Hyuga chỉ muốn yên tĩnh không còn đi đánh nhau nữa, liếc nhìn tin nhắn mà Hyuga gửi.

[Ê nay qua nhà tao chơi Mortal Combat không? Bữa thua rút kinh nghiệm rồi, tới đây làm lại một ván nữa đi!]

Nhìn tin nhắn chỉ khiến Kichirou cười khổ, ai mà ngờ anh bạn này lại chơi game cực tệ chứ, chơi suốt vài tháng rồi mà trình vẫn vậy, cái trực giác trong chiến đấu của Hyuga khi chơi game không biết mất ở đâu rồi, làm Kichirou chán đến ngán ngẩm, nhưng thôi bạn cậu mà đành chiều vậy.

Lại một lần nữa ra ngoài, lần này Kichirou búng tay, thấy thiếu thiếu gì đó, rồi nhớ ra.

- Za! Warudo!

Mọi thứ đã trở lại màu trắng đen thân thuộc, miệng Kichirou không khỏi nhếch lên, đúng là không có lời thoại của ma cà rồng nào đó là thấy không quen thuộc mà.