Chương 2: Thực hành

Sau khi xem xét một hồi khả năng trong đầu thì Kichirou chỉ có thể đưa ra một kết luận, năng lực này là thần cấp thật sự, nhưng khổ cái là nó không tăng tiến theo thời gian được, và một thông tin quan trọng nữa, mỗi tuần Kichirou sẽ có một năng lực mới, năng lực cũ sẽ bị giảm đi đôi phần không mạnh bằng lúc mới có.

Kichirou đi giữa phố xá trắng đen, nhìn những chiếc xe đạp công cộng bên đường, cậu hứng thú lấy một chiếc rồi hiên ngang đạp khắp nơi, thời gian tạm ngưng này nhiều tới mức cậu thật sự muốn làm gì thì làm cũng được, không phóng đại tí nào.

Đạp đến trường chỉ mất vài phút, Kichirou nhảy qua cổng rào bước vào trong, ngôi trường này đã gắn bó 1 năm rưỡi với Kichirou, nói thật thì cậu cũng không có cảm xúc cuồng nhiệt nào với nó, Kichirou chỉ đi khắp nơi nhìn mọi thứ cho thật kĩ những thứ mà cậu từ khi đến đây đã bỏ qua, từ cây lớn sau trường, từ những con kiến đang tha đồ ăn về tổ, những bảng hiệu, à có những người cũng vào đây, hình như là câu lạc bộ bóng chuyền, họ đang luyện tập trong phòng thể chất, trong mắt Kichirou thì là một người nhảy lên chuẩn bị đập bóng, bỗng Kichirou nghĩ ra một trò vui.

- Phù, xong, cái bóng đó cao thật đấy.

Kichirou nhích bóng ra khỏi quỹ đạo của nó một chút, điều đó sẽ khiến người đập bóng sẽ bị hụt, Kichirou cười trộm rời đi, ra ngoài trường, Kichirou lại đạp xe đến bờ biển một lần nữa, lần này là thử nghiệm một thứ, cậu từ từ tiến về phía biển, chân đã tháo giày và sắn quần lên sẵn, hít một hơi, cậu từ từ bước đi.

Mắt Kichirou sáng lên, chân cậu đang đứng trên mặt nước, cảm nhận rõ cái lạnh chuyền từ lòng bàn chân, một giả thuyết đã được xác nhận.

- Vậy là... Nếu mình nghĩ thứ gì đó tạm ngừng thì trong tạm ngừng thời gian, tạm ngừng được những thứ mình có thể chạm sao...

Giải thích đơn giản, trong tạm ngừng thời gian, những vật, nêu rõ là vật thể và phi vật thể, không phải sinh vật sống, khi được Kichirou chạm vào sẽ chuyển động trong thời gian tạm ngừng giống Kichirou nhưng khi Kichirou không chạm vào nó sẽ trở về trạng thái tạm ngừng thời gian, nhưng khi Kichirou suy nghĩ tạm ngừng vào một vật thể xác định thì nó sẽ thật sự tạm ngừng thời gian, khi Kichirou chạm vào nó vẫn ở trạng thái tạm ngừng, đây là một phát hiện vĩ đại!

Nghĩ vu vơ bỗng thấy chân hơi ướt ướt lành lạnh, Kichirou nhìn xuống, thấy 2 bàn chân đã ở trong nước, Kichirou đập nắm đấm vào lòng bàn tay bên kia.

- Ồ, vậy là giải thuyết này có giới hạn thời gian.

Sau khi thử nghiệm nhiều lần, Kichirou đã ra một kết luận, tạm gọi giả thuyết mà Kichirou đặt ra là "thời gian trong thời gian", thời gian trong thời gian chỉ cần Kichirou tập trung vào một vật, không quan trọng là phi vật thể hay vật thể chỉ cần Kichirou muốn nó sẽ tạm dừng thời gian trong phạm vi từ 3 mét đến tùy ý, thời gian sẽ là 3 tiếng nếu Kichirou tập trung 3 tiếng, còn nếu mất tập trung sẽ di chuyển sau 3 giây.

- Đây quả thật là thần cấp năng lực mà...

Kichirou đã không biết mình nó câu ấy bao nhiêu lần rồi, cậu thật sự bội phục năng lực này sát đất, cậu bây giờ cực kì hứng khởi đợi năng lực tuần sau... Mà là thứ 7 tuần sau sao? Ai biết, để thời gian nói lên tất cả đi.

Kichirou cất xe đạp về chỗ cũ, rồi búng tay, thời gian đã bắt đầu di chuyển một lần nữa, nhìn con phố tấp nập người xung quanh, trong lòng Kichirou không khỏi cảm thấy siêu việt, không vì gì cả, chỉ đơn giản là cảm thấy bản thân đã vượt qua nhân loại bình thường thôi, ai rồi cũng chuninbyu thôi mà.

Kichirou huýt sáo giữa đường phố tấp nập người, dường như mọi thứ đều để ở ngoài mắt.