Sáng thứ 2, 6 giờ.
Báo thức kêu, Kichirou từ từ mở mắt ra, một màn hình quen thuộc xuất hiện giữa không trung.
[Siêu năng lực: Niệm lực.]
Kichirou ngồi từ từ dậy, dụi dụi mắt rồi nhìn lại màn hình đó, nhìn vào dòng chữ "niệm lực" trên đó.
- Quắc, niệm lực? Nghe giống như kiểu tâm linh à?
Một dòng thông tin xuất hiện trong đầu Kichirou, Kichirou nhanh chóng dừng thời gian lại và đọc kỹ.
Siêu năng lực, niệm lực là năng lực loại tâm linh, trong bán kính 30 mét thì có thể vươn những cánh tay vô hình ra để điều khiển tùy ý, lực đấm với nâng thì để cậu tự tìm hiểu, có vẻ đây cũng không quá hack như hai năng lực kia của cậu.
Năng lực góc nhìn thượng đế của bị nerf lại, từ toàn bộ Nhật Bản giờ còn từ Tokyo đến 2 vùng lân cận, cũng hơi căng nhưng Kichirou không sài năng lực này nhiều nên không sót như dừng thời gian, còn về dừng thời gian thì nó vẫn như tuần trước, vậy có thể kết luận là chỉ nerf một lần mỗi khi có siêu năng lực mới thôi chứ không cộng dồn, khá tốt.
Kichirou muốn thử xem nó có nâng được bao nhiêu, cậu nhắm mắt lại từ từ bỏ hết toàn bộ suy nghĩ, một vài cảm giác mơ hồ xuất hiện xung quanh Kichirou, dường như đó là vô số cánh tay đang bao bọc xung quanh Kichirou tạo thành một cái kén chờ Kichirou đến phá vỡ, Kichirou giơ tay về hướng một cái tủ, từ trong kén một cánh tay vươn ra nâng cái tủ lên một cách vô cùng nhẹ nhàng.
Kichirou dù không thể thấy nhưng dường như có thể cảm nhận được điều ấy, nó giống như là tay chân của cậu vậy, chỉ cần nâng lên hạ xuống thì Kichirou vẫn cảm nhận được, cậu phóng cảm nhận ra, một bán kính 30 mét bao bọc quanh Kichirou, Kichirou đã cảm nhận rõ ràng sức mạnh của năng lực này... Vô cùng lớn!
Kichirou mở bừng mắt, vài cánh tay vô hình xuất hiện dưới chân nâng Kichirou lên không trung, từ tầng 21 nhảy xuống đất, Kichirou bay trong gió một hồi thì cơ thể từ từ giảm tốc vào dừng lại hoàn toàn, Kichirou thở phì phò như chạy một quãng đường dài nhất cuộc đời cậu, ừ khoảng khắc này cũng suýt được tính là khoảng khắc dài nhất cuộc đời Kichirou.
Mồ hồi không ngừng chảy nhưng Kichirou lúc này cười rất tươi tắn, muốn hét lên tại chỗ, từ lúc có năng lực dừng thời gian, cậu quả thực có thể lơ lửng trong không khí nhờ việc đóng băng thời gian không khí để tạo một lớp nệm để di chuyển, nhưng đó quá tốn thời gian không khác mấy việc chạy bộ có khi còn chậm hơn nên Kichirou cũng không hay dùng nó để bay, nhưng lần này lại khác, toàn bộ cơ thể cậu thật sự lơ lửng trong không trung, suy đoán của cậu là đúng, nó có thể nâng vật cũng có thể nâng người, có thể giúp cậu bay lên mà không cần chạy hay vận động.
Giờ chỉ còn xem là nó nhanh đến đâu, suy nghĩ lóe lên, Kichirou dần dần di chuyển, tốc độ càng ngày càng nhanh, những cánh tay vô hình di chuyển trong khoảng cách 10 mét trên không trung, tăng tốc tăng tốc, cuối cùng tốc độ Kichirou đã ngừng tăng tốc lại, tốc độ Kichirou lúc này giống như tốc độ của một chiếc xe mô tô phân khối lớn.
Nếu Kichirou có máy đo thì có thể xem, tốc độ hiện tại của cậu là 140 kilomet trên giờ, tốc độ đã vượt hầu hết mô tô bình thường và ô tô.
Kichirou cảm nhận gió đang thổi tới mình, bây giờ Kichirou thật sự đã hiểu vì sao có rất nhiều người thích lái mô tô đến vậy.
- Aaaaa! Đây mới là tự do!
Kichirou la lớn dù chẳng ai nghe thấy, đến gió cũng mạnh đến mức che lấp cả âm thanh nhưng Kichirou không ngần ngại mà hét thêm vài lần, Kichirou từ từ chuyển tư thể, cơ thể không chút trở ngại mà chuyển đổi theo ý muốn.
Kichirou bay đến một khu rừng hoang khá xa ở ngoài Tokyo, cậu cũng không biết đây là nơi nào nhưng cũng không quan tâm.
Kichirou đi đến một cái cây, một bàn tay vô hình theo suy nghĩ nâng cái cây ấy lên một cách dễ dàng, Kichirou thả xuống, cái cây ngừng giữa không trung không di chuyển, Kichirou hít một hơi sâu rồi hô to.
- Star Platinum!
Ừ, nói thế thôi cho có không khí, Kichirou giờ đang kiểm tra xem những cánh tay vô hình có đấm được không, không làm Kichirou thất vọng, một cánh tay xuất hiện sau lưng Kichirou đấm thật mạnh vào cái cây đó, trực tiếp làm phạm vi 2 mét xung quanh khi nấm đấm của cánh tay vô hình chạm vào đã biến thành bụi mịn không sót vụn gỗ nào.
Kichirou há hốc.
- Cái... Cái mẹ nó! Cái này còn quá đáng hơn Star Platium thật nữa!
Ước tính của Kichirou trong đầu, khối gỗ 2 mét với thể tích là 2 nhân 2 nhân 2 là 8 mũ 3, mật độ khoảng 600 kilogam trên mét khối, khối lượng có thể tính là 4800 kilogam và một cú đấm biến 2 mét gỗ thành bụi mịn cần tới 200 ngàn tấn lực nếu trong trường hợp sách giáo khoa, Kichirou đờ đẫn nhìn nửa thân đã biến mất của cái cây, chấp tay lại cúi đầu thành khẩn.
- Xin lỗi cây, tao không ngờ lại như vậy...
Kichirou lúc đầu nghĩ, ừ thì một cú đấm thôi mà chắc làm rách vỏ cây là cùng nhưng giờ đã banh mắt ra nhìn nửa thân cây đã tan vào không khí chẳng chút vụn.
Kichirou đi tới một cái cây khác, suy nghĩ trong đầu muốn cánh tay đấm yếu chút không dẫn đến cái cây mất hoàn toàn giống như hồi nãy, khi cánh tay vô hình đấm Kichirou thấy rõ cái cây ấy dường như bị biến dạng không gian một cách không xác định như không khí đang cản lại mà bất thành và quả nhiên thân cây vẫn chưa mất hoàn toàn chỉ là bị lõm một lỗ đến ruột cây, Kichirou đập hai tay vào nhau.
- Thì ra có thể điều chỉnh, chắc nãy mình nghĩ là đấm thôi nên nó đấm một cú mạnh nhất đây mà.
Hiểu được vấn đề, sau này nếu muốn dùng cái này để đấm ai Kichirou phải cẩn thận không làm cho kẻ đó tan thành phân tử.
Kichirou bây giờ đã hiểu rõ lực đấm nhưng thật sự không rõ lực nâng đến đâu nên đi đến cái cây đại thụ giữa khu rừng.
Kichirou đứng dưới cây đại thụ, một đám tay vô hình luồng xuống dưới gốc rồi từ từ nâng lên, Kichirou đã thấy một cái cây đại thụ bị nhấc lên không trung, bên dưới là một khoảng trống sâu hút, cậu chạy qua nhìn xuống, toàn là bóng tối nên Kichirou cũng chẳng nhìn ra bên dưới là gì.
Kichirou nghĩ, nếu cây đại thụ này là dưới 100 tấn đi thì có thể suy ra sức nâng của cánh tay vô hình chắc cũng không khác mấy với lực đấm của nó, nó có thể nâng một vật từ 100 ngàn tấn theo suy đoán của Kichirou là vậy, cậu cũng không chắc.
Kichirou phóng nhanh ra biển, trong thời gian hiệu lực của dừng thời gian, cậu định xem xem mình có thể nâng một bãi đá không, khi đi tới gần một hòn đảo thì đã thấy vô số bãi đá ở đó, Kichirou sử dụng toàn lực nâng lên và vô số hòn đá lớn từ từ bay ra khỏi không trung nhưng lần này lại có hơi khó khăn, sau một lúc lơ lửng thì đến cả Kichirou cũng có cảm giác hơi khó nâng nữa nên đã đặt về chỗ cũ và Kichirou rút ra kết luận, lực nâng có thể là dưới 150 ngàn tấn, cậu cũng chẳng phải là nhà toán học gì nhưng cũng biết chút chút, một hòn đá lớn với bán kính 3 mét có thể nặng đến từ 50 đến 150 tấn, Kichirou vừa nãy nâng là một hàng dài những tảng đá từ 3m đến hơn nên nếu dùng phép tính đơn giản thì quả thực là trong suy đoán vừa nãy.
- Thôi... Về thôi... Mệt rồi...
Kichirou lơ lửng trên không trung rồi từ từ bay về lại phòng, những cánh tay vô hình theo ý nghĩ của Kichirou đã biến mất và Kichirou rơi thẳng xuống giường.