Sáng thứ 3, 6 giờ, báo thức reo cũng là lúc Kichirou thức dậy.
Ngáp dài, Kichirou ngồi dậy tắt báo thức đi, rồi lết vào nhà vệ sinh, vệ sinh cá nhân, sau khi xong hết mọi thứ thì đi ra ngoài ăn sáng cùng Hana.
- Em đi học đây.
- Ừm, đi đi.
Kichirou trên đường cứ hay lơ đãng, không tập trung xung quanh, cậu mới tìm được một thú vui mới, nhờ góc nhìn thượng đế, cậu có thể nhìn toàn thân mình với góc nhìn thứ 3, gần như bao quát vài mét xung quanh, nhưng có nhược điểm là khó điều khiển cơ thể, không hiểu sao khi trong trạng thái góc nhìn thứ 3 cậu lại có cảm giác như phương hướng bị lệch so với góc nhìn nên phải tập luyện hơi lâu mới quen được cảm giác này.
Đến trường, Kichirou đến phòng câu lạc bộ luyện tập, cậu cảm giác như cơ thể mình hôm nay nhẹ bẫng hơn thường ngày, mỗi bước chạy cũng không cần quá nhiều lực, bỏ xa không biết bao nhiêu đàn anh ở phía sau, sau khi chạy xong, một đàn anh cao lớn đưa nước và khăn qua, vỗ vai Kichirou, khích lệ.
- Chạy hay lắm Masachiko, tiếp tục cố gắng.
Kichirou gật đầu với anh ta, nhận khăn và nước, nốc hết chai nước trong một lần.
- Phu~
Sau khi tạm biệt mọi người trong câu lạc bộ điền kinh, Kichirou về lớp, cậu vừa mở cửa đã thấy Mai đang học bài chăm chú bên trong.
- Chào buổi sáng, Sakura.
Kichirou nghĩ, hôm qua Mai có chào cậu rồi thì hôm nay cậu cũng chào theo xem, lỡ như Mai hôm qua có việc chứ không phải sợ cậu thì sao, cậu còn có cơ hội rất lớn.
Mai có hơi giật mình vì lời chào của Kichirou, khi nghe tiếng cửa và nhìn bằng khóe mắt thấy Kichirou, cô đã chuẩn bị chào hỏi lần nữa nhưng ai ngờ đâu cậu ấy lại chào trước, điều này làm cô hơi giật mình nên phản ứng khá chậm chạp.
- Um... Ch... Chào buổi sáng bạn học Masachiko...
Giọng cô có hơi nhỏ nhưng động tác đưa tay ra chào của cô thì Kichirou biết cô đang chào lại, cậu khẽ thở phào, ngon lành!
Kichirou trở về bàn mình nhanh chóng, lấy tập sách ra bắt đầu học bài nhưng hôm nay học môn vật lý, là môn mà Kichirou thấy sầu não nhất trong tất cả môn học, Kichirou liếc nhìn Mai, thấy cô ấy đang chăm chỉ viết, cậu không định làm phiền cô nhưng mà trái tim lại phản đối, muốn nhờ Mai chỉ bài mà sợ bị từ chối, nếu bị từ chối thật thì có hơi ngại.
Nghĩ đi nghĩ lại, Kichirou nghĩ, thôi thì cố thêm chút, khi nào khó quá thì hỏi, nghĩ thế Kichirou bắt đầu điên cuồng với quyển sách vật lý.
Mai bên kia thì lâu lâu lại liếc nhìn Kichirou một cái, thấy cậu ấy đang chăm chỉ, cô cũng không biết bắt chuyện sao, hôm qua khi kể cho mẹ nghe, mẹ cô đã phán thẳng một cậu, nếu con mà như vậy nữa thì có khi thằng đó chạy thật đấy, mẹ Mai thấy việc con mình chào hỏi xong chạy, cảm thấy chuyện này rất đáng lo ngại, mẹ Mai có hơi lo lắng cho chuyện tình cảm của con mình, bà không phải là người cứng nhắc về chuyện đó vì bà cũng từng giống con gái mình rụt rè khi nói chuyện với người mình thích, điều đó cũng không quan trọng cứ cố mỗi ngày nói 2 hoặc 3 câu với nhau thì ngày nào đó sẽ thân thôi, mẹ Mai cứ cổ vũ thôi.
Mai khi nhớ lại lời mẹ dặn, mặt có chút mờ mịt, mẹ bảo phải bắt chuyện nhiều lên mà không nói bắt chuyện như nào, nghĩ đến đây cô lại nhìn Kichirou nữa nhưng thấy cậu đang vò đầu, nhìn vào quyển sách vật lý với vẻ mặt khốn khổ cùng cực, Mai thấy có cơ hội bắt chuyện, mắt sáng lên, bốc đồng mở lời.
- C... Cậu có cần mình giúp không, bạn học Masachiko?
Bên này Kichirou đang vồ đầu bứt tai nhìn cái đống công thức của quỷ trong quyển sách, nào là sóng ngang, song dọc, nào là sóng điện từ, rồi có tùm lum tùm la công thức, đáng ghét, Kichirou vò đầu bứt tóc chẳng hiểu chữ nào trong sách, nhưng rồi cậu nghe một giọng nói, không, nó không là giọng nói, nó là âm thanh đến từ thiên đường, đôi mắt Kichirou sáng lên.
- Bạn Sakura bạn đúng là cứu tinh của tớ mà!
Nói rồi Kichirou chạy thẳng tới phía trước bàn Mai, kéo ghế quay xuống, Mai hơi giật mình hành động của Kichirou thật sự rất nhanh chóng nhưng rồi cũng bình tĩnh lại, nhìn xem Kichirou gặp vấn đề gì cô đều chỉ rất nghiêm túc.
Sau khi sắp vào học thì Kichirou mới chịu trả chỗ cho bạn ngồi ở bàn này về chỗ, Hyuga huých tay hỏi.
- Sao vậy? Sao nay tụi mày thân vậy?
Kichirou mặt ngơ ngác, thân? Thân với ai? Về Mai thì bọn họ chỉ học bài thôi mà?
Nhìn Kichirou ngơ ngác, Hyuga vỗ trán.
- Mày với bạn Sakura thân đó, nãy giờ ngòi nói chuyện, học bài với nhau suốt có để ý tới bên ngoài gì đâu.
- À, bọn tao chỉ học thôi mà? Có gì lạ à?
Hyuga lại vỗ trán lần nữa, dù cậu ta không có kinh nghiệm tình trường nhưng việc đó quan trọng gì, nhìn Mai luôn nở nụ cười khi bên Kichirou là cậu ta chắc kèo là chuẩn bị có trò hay xem, nhưng Kichirou này thì EQ thấp đến đáng sợ, chẳng biết sự thay đổi khi Mai nói chuyện với người xung quanh và với Kichirou, Hyuga chỉ biết thở dài, vỗ vai thằng bạn mình, Kichirou mặt ngơ ngạc không hiểu chuyện gì.
Ra chơi, Kichirou và Hyuga vẫn lên sân thượng ăn trưa.
- À, Hyuga này, sao tao nhớ năm ngoái mày nghỉ học nhiều lắm mà? Sao năm nay chăm chỉ vậy?
Kichirou có hơi thắc mắc chuyện này, Hyuga năm ngoái thì học 5 ngày, nghỉ hết 3 nhưng năm nay lại chăm chỉ không nghỉ ngày nào, điều đó làm sự tò mò hóng hớt của Kichirou tăng cao.
Hyuga mặt không biến sắc nói.
- Quan trọng gì chứ, tao muốn học chăm chỉ thôi.
Kichirou cười cười, nhìn Hyuga như này mà đòi học nghiêm túc, đến chó nghe cũng chẳng tin.
Nhìn Kichirou như vậy, Hyuga cũng thở dài não nề.
- Mày thì biết cái gì, chuyện người lớn trẻ con đừng xía vào.
Nghe vậy trán Kichirou nổi gân xanh, Kichirou mà tính cả tuổi kiếp trước với kiếp này thì cũng gần 40 rồi, vậy mà tên này lại bảo cậu trẻ con, hừ hừ.
- Ha, trẻ con cái gì, mày quên tao sinh trước mày sao?
- Người lớn với trẻ con đâu nhất thiết phải là tuổi tác?
Hyuga quyết định lãng tránh câu đó, Kichirou nhìn cậu ta muốn đấm cho cậu ta một cú thật đau nhưng nghĩ tới thân thủ của cậu ta thì hơi chùn bước, một tên điên một mình đánh cả chục thằng cầm gậy sắt, vậy mà còn thắng mà chỉ có vài vết bầm tím ở cánh tay thì thật sự Kichirou chẳng muốn đánh với nó chút nào.
- Haiz... Thôi, không muốn nói thì thôi, tao ăn xong rồi, đi ngủ đây.
Tạm biệt Hyuga xong, Kichirou lại tìm nơi vắng vẻ, rồi dùng dừng thời gian chạy đi chơi, hôm nay cậu ta khấn trời đừng có đυ.ng phải vụ nào như hôm qua nữa.
Và quả thực hôm nay khá bình yên, Kichirou đi chơi đến một khu phố ở Chiba chơi, mất đâu đó 2 lần dừng thời gian là đến nơi, Kichirou đi xung quanh nhìn ngắm mọi thứ, ở thế giới này lâu như vậy mà Kichirou quả thực chẳng mấy khi đi chơi xa, nhưng nhờ có năng lực này, việc đi đi về về đối với cậu chỉ mất chút sức thôi, thời gian là thừa.
Đi xung quanh, Kichirou thấy món gì ngon đều chạy tới mua ăn, đi chơi khá vui, nhưng sau khi thấy đồng hồ sắp 13 giờ, Kichirou chuẩn bị chạy về trường.
Quãng đường về ngắn hơn đường đi, vì Kichirou đã quen với con đường nên tốc độ đương nhiên là nhanh hơn bình thường chút.
Về kịp giờ, mồ hôi của Kichirou chảy khá nhiều nên cậu định đợi thời gian làm lạnh của dừng thời gian qua đi rồi dùng dừng thời gian làm cho quần áo mình khô và lau bớt mồ hôi.
Đang ngồi ở sau trường thì một giọng nói cắt ngang không khí yên tĩnh.
- Xin chào.