Chương 41: Thiên Phụng phẫn nộ

Lão giả đáp: “Bốn phần.”

Thiên Phụng thở dài, nếu Chúc thúc ở thời kỳ đỉnh phong, hai người hợp lực ắt có thể dễ dàng thu lấy hỏa chủng Chu Diễm này.

Lão giả nói: “Hy vọng đại nhân có thể trợ ta một tay.”

Thiên Phụng khẽ gật đầu: “Được, ra tay đi.”

Nghe vậy, lão giả lập tức lấy từ Tu Di Giới ra một cây trường thương, chỉ thấy lão dậm chân, thân hình lập tức bay lên giữa không trung.

Chu Diễm ngửi được mùi “món ăn” mà nó yêu thích, hưng phấn cất lên một tiếng hót sắc bén rồi phun ra một luồng lửa đỏ rực về phía lão giả. Lão nhẹ nhàng tránh né, lao lên trên Chu Diễm, mạnh mẽ đâm thẳng trường thương xuống.

Nhưng trường thương kia, dù sắc bén đến đâu, vẫn không thể phá vỡ ngọn lửa bảo hộ quanh thân Chu Diễm.

Chu Diễm phát ra một tiếng gào giận dữ, đôi cánh khổng lồ bắt đầu vỗ mạnh, khiến không khí xung quanh trở nên ngày càng nóng bỏng, dù Thiên Phụng đứng cách xa, hắn vẫn có thể cảm nhận rõ ràng hơi nóng như thiêu đốt lan tới.

Lão giả vừa vận linh khí bảo hộ thân thể, vừa di chuyển linh hoạt, né tránh vuốt sắc và cánh lớn của Chu Diễm, nhưng tình thế rõ ràng bất lợi, nếu chỉ có mình lão, e rằng linh khí sẽ nhanh chóng cạn kiệt, cuối cùng chẳng thoát khỏi kết cục trở thành thức ăn trong miệng Chu Diễm.

Nếu không phá được ngọn lửa bảo hộ quanh thân Chu Diễm thì không thể gây tổn thương cho nó.

Sắc mặt Thiên Phụng càng thêm âm trầm, cuối cùng hắn không do dự nữa, rút từ thắt lưng ra chiếc đai ngọc đeo bên hông.

Chiếc đai đó được thêu hình phượng hoàng tinh xảo, dưới sự dẫn dắt của linh khí từ Thiên Phụng, hình thêu bỗng như sống dậy, từ chiếc đai bay ra ngoài.

Đây chính là bản mệnh pháp bảo của Thiên Phụng, Ngự Phụng Đới.

So với Chu Diễm, linh vật trong Ngự Phụng Đới có kích thước nhỏ hơn rất nhiều, sắc màu cũng không rực rỡ bằng, nhưng trong khi Chu Diễm chỉ có một, thì linh vật trong Ngự Phụng Đới lại có đến bảy tám con. Dưới sự chỉ huy của Thiên Phụng, chúng đồng loạt lao lên, bắt đầu vây công Chu Diễm.

Chu Diễm liên tiếp bị quấy rầy, tính khí hung bạo của nó lập tức bộc phát, ánh mắt nó lóe lên kim quang rực rỡ, chỉ trong khoảnh khắc, không gian xung quanh đã biến thành một biển lửa ngút trời.

Trong biển lửa mênh mông, ngoài Thiên Phụng và lão giả đang lơ lửng giữa không trung, chẳng còn một sinh vật nào tồn tại.

Có được phượng hoàng từ Ngự Phụng Đới hỗ trợ, lão giả lập tức giảm bớt áp lực, toàn tâm toàn ý tìm cách xuyên phá tầng lửa bảo hộ quanh thân Chu Diễm. Chỉ thấy lão không ngừng công kích, từng đòn nối tiếp đòn, liên tục mười mấy chiêu, cuối cùng cũng tạo nên một lỗ hổng nhỏ trên ngọn lửa bảo hộ của Chu Diễm.

Nhưng đám phượng hoàng vây quanh quấy nhiễu Chu Diễm thì đã bị gϊếŧ sạch, chỉ còn lại một con cuối cùng.

Thiên Phụng lớn tiếng quát: “Mau hành động!”

Ngay khi vừa giao chiến, hắn đã triệu ra bản mệnh pháp bảo Ngự Phụng Đới, bởi hắn biết rõ rằng các pháp bảo thông thường chưa kịp chạm tới thân thể Chu Diễm đã bị luyện hóa thành tro bụi. Càng kéo dài thời gian, khí tức Chu Diễm càng trở nên mãnh liệt, chỉ e rằng qua thêm mấy nén hương nữa, ngay cả hắn và lão giả cũng không thể làm tổn thương đến nó.

Lúc này Chu Diễm đang dùng vuốt sắc bắt lấy con phượng hoàng cuối cùng, chỉ một cái siết nhẹ, nó đã xé đôi con phượng hoàng thành hai mảnh. Lão giả nhân cơ hội này, tập trung tinh thần, dồn toàn bộ linh khí vào cây trường thương, từ khe hở nhỏ trong ngọn lửa bảo hộ, mạnh mẽ đâm thẳng vào cơ thể Chu Diễm.

Mũi thương đâm sâu vào thân Chu Diễm, máu đỏ lập tức tuôn trào, Chu Diễm vốn chỉ xem đây là trò đùa, nhưng nay bị thương thực sự, cơn giận dữ của nó liền bùng lên, nó cất tiếng hót chói tai, quay đầu mổ thẳng về phía lão giả.

Lão giả tránh né không kịp, bị mỏ sắc của Chu Diễm mổ trúng vai, nhưng lão vô cùng quyết đoán, lập tức chém đứt cánh tay phải của mình để thoát thân.

Thiên Phụng nhân lúc Chu Diễm quay đầu tấn công lão giả liền hạ giọng quát lớn, lao thẳng về phía cổ của Chu Diễm, tung ra một đòn chí mạng.

Chu Diễm bị đánh trúng yếu huyệt, kêu lên một tiếng đớn rồi lại quay đầu định mổ chết Thiên Phụng.

Lão giả nào để điều đó xảy ra, lão lập tức điều khiển cây trường thương vẫn còn cắm trên thân Chu Diễm, xé toạc vết thương ra thêm.

Dù vết thương chưa đủ trí mạng, nhưng cơn đau lại khiến Chu Diễm càng trở nên điên cuồng, nó bỏ qua mọi mục tiêu khác, chỉ chăm chăm truy sát Thiên Phụng. Mỏ sắc liên tiếp tấn công, từng luồng lửa đỏ từ miệng nó phun ra, nơi nào bị lửa chạm tới đều hóa thành tro tàn trong nháy mắt, mấy lần liền, Thiên Phụng suýt bị ngọn lửa thiêu cháy.

Lão giả nhìn thấy tình cảnh hiểm nghèo, không chút do dự lấy ra pháp bảo khác định lên hỗ trợ, nhưng vừa định lao tới, lão bỗng cảm thấy ngực mình lạnh toát.

Cúi đầu nhìn, lão thấy một lưỡi kiếm dài xuyên qua ngực mình.

Máu tươi phun trào, lão giả ho ra một ngụm máu lớn, gượng gạo nói: “Đại nhân, cẩn thận…”

Nói chưa dứt lời, lão đã từ trên không rơi xuống, thân hình đập mạnh xuống mặt đất.

Thiên Phụng nghe tiếng, quay đầu nhìn về phía lão giả, nhưng trong tầm mắt hắn chỉ thấy một bóng người vận bạch y, trên mặt đeo nửa chiếc mặt nạ, đang ung dung nhìn về phía mình.

Khóe môi người đó cong lên một nụ cười lạnh nhạt, đầy vẻ khinh thường.

Đến lúc này, sao Thiên Phụng lại không hiểu chuyện gì đang xảy ra…