Nguyên Cận rũ mắt che giấu vẻ mặt tàn nhẫn, nhẹ giọng nói: "Đa tạ đại tiểu thư giúp đỡ. Trước đây nhị tiểu thư chỉ cùng ta đùa giỡn thôi, ta không hy vọng người chỉ vì một gã người ngoài như ta mà thương tổn tình tỷ muội hòa thuận của hai người."
Thẩm Oản Lê nhướng mày, liếc nhìn mấy gã sai vặt ngã trên mặt đất, đột nhiên bừng tỉnh nói: "Thì ra ngươi thích kiểu đùa giỡn như thế này à, xem ra ngươi và mấy gã sai vặt này thật đang đùa giỡn. Vậy thì ta đi đây, không bán các ngươi đi nữa"
Mấy gã sai vặt như được đại xá: "Đại tiểu thư minh giám, cung tiễn đại tiểu thư."
Nguyên Cận kinh ngạc nhìn Thẩm Oản Lê bung dù rời đi.
Hắn cố ý ở trên đường Thẩm Oản Lê trở về Lương Nguyệt Các diễn một màn khổ nhục kế này, muốn mượn tay của Thẩm Oản Lê diệt trừ mấy gã sai vặt chướng mắt này, thuận tiện sắp xếp nhân thủ của mình ở bên cạnh, lại không nghĩ đến con nhỏ ngu xuẩn Thẩm Oản Lê này lại dễ dàng buông tha cho bọn họ?
Hơn nữa, mấy gã sai vặt này biết Thẩm Oản Lê suýt bán bọn chúng đi. Dĩ nhiên là định trút giận trên đầu hắn.
Nguyên Cận vội vàng duỗi tay giữ lại: "Đại tiểu thư!"
Hoa rơi rì rào như tuyết, trong mưa Thẩm Oản Lê bung dù quay đầu lại nhìn, mặt mày sạch sẽ minh diễm, đẹp đến kinh tâm động phách, làm hắn có loại cảm xúc muốn phá hủy. Tựa như hầu phủ xa hoa cầm tù hắn thế này.
"Chuyện gì?"
"Không có gì."
Hắn buông xuống mặt mày ,ống tay áo trượt xuống theo cánh tay, vết roi loang lổ lộ ra nhìn thấy liền kinh hãi, làm người thương tiếc.
Nhưng đôi mắt của Thẩm Oản Lê như để trang trí, nhẹ nhàng nhìn thoáng qua liền xoay người đi: "Ồ, vậy ta đi đấy nhá".
Nguyên Cận:"...".
Hắn giơ tay cứng đờ tại chỗ, ánh mắt hơi hoài nghi nhìn miệng vết thương trên cánh tay do mình hoạ ra thấy được xương cốt.
Hắn hoạ còn không đủ sâu sao?
Mãi đến khi bóng dáng của Thẩm Oản Lê biến mất ở chỗ rẽ, mấy gã sai vặt mới lộ ra bản chất thật ,vẻ mặt hung ác đối với Nguyên Cận tay đấm chân đá.
"Còn muốn cáo trạng với đại tiểu thư? Muốn bán ông đây hả?"
"Phi, ngươi đúng là tên khốn!"
Nắm tay của Nguyên Cận hơi nắm chặt, gân xanh nhô lên, chỉ cảm thấy vô cùng nhục nhã, nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại không thể đánh trả. Mọi hành động của hắn ở trong phủ đều nằm trong mắt Tương Bình hầu, dù có muốn làm chuyện gì, chỉ có thể qua tay của Thẩm Oản Lê mới không bị hoài nghi.
Nhưng Thẩm Oản Lê...
Ánh mắt của Nguyên Cận càng hung ác. Sớm hay muộn có một ngày, hắn muốn đem đôi mắt chỉ nhìn như trang trí của Thẩm Oản Lê đào xuống ném vào bình thủy tinh!
...
Lương Nguyệt Các ở phía Tây Nam của phủ Tương Bình Hầu, được che mát bởi một đám rừng trúc, thanh u yên lặng.
Trước đây Thẩm Oản Lê từng nghĩ cái nơi này thật vắng vẻ và xa xôi. Hiện giờ lại cảm thấy có vài phần yên bình giống đồi núi ở kiếp trước ẩn cư với sư phụ
Thích hợp để tu tiên!
Kiếp trước sau khi nàng chết bị treo ở trên tường thành thành thây khô, hồn phách cũng trước sau như một bị phong ấn trong thân thể .Cho đến khi gặp được sư phụ, mới được giải thoát.
Sư phụ nói nàng và hắn có tiên duyên, liền mang nàng tu tập huyền học. Khi nàng đang muốn khôi phục thân thể, vượt qua tai ương, độ kiếp phi thăng, lại trọng sinh trở về hiện tại. Nhớ đến vị sư phụ như ngọc nhân trích tiên, Thẩm Oản Lê không khỏi cảm thấy buồn bã, không biết kiếp này còn có duyên gặp lại người nữa không.
Thẩm Oản Lê ở trên giường đả tọa thật lâu, nàng vốn nghĩ sau khi chuyển thế trọng sinh liền phải bắt đầu lại con đường tu luyện từ đầu. Nhưng không ngờ pháp lực ở kiếp trước vẫn giữ được một phần!
“Oản Lê, muội về rồi à?”
Thẩm Oản Lê nhìn về phía tiếng nói phát ra, liền thấy được một thiếu nữ ăn mặc quần áo sang trọng bưng đồ ăn bước vào.
Nàng ta một tay cầm đùi gà gặm cắn, trên tay đều là dầu mỡ, ăn đến khi chỉ còn thừa xương vụn còn muốn đưa gần về phía miệng của Thẩm Oản Lê: “Oản Lê, muội mau ăn đi, thịt gà ở hầu phủ làm so với trong thôn ăn rất ngon. Nếu sau này muội bị đưa đến thôn trang, liền không còn ăn được món thịt gà nào ngon như vậy.”
Thẩm Oản Lê cảm nhận được sự hả hê trong lời nói của nàng ta, bình tĩnh quay đầu đi, “Tú Tú, tỷ ăn đi. Ở bên cạnh ta khiến tỷ chịu khổ rồi ,Thẩm Niệm Kiều mới là biểu muội ruột của tỷ. Nếu trước đây người chuộc lại tỷ chính là muội ấy, tỷ đã có thể ăn bất cứ thứ gì mình muốn ở Vân Yên Các, chẳng hạn như thịt gà Bát Bảo, gà ăn mày, nước miếng của gà , đâu có giống như giờ, dù là một bữa ăn nóng hổi đều ăn không được…”