Cố Tu cười khẩy: "Kiểu người như tôi ai dính vào là gặp xui xẻo, anh còn chủ động lại gần, lòng tốt của anh nhiều đến mức không có chỗ dùng à?"
Cố Tu biết Chu Hành đối với mình là sự thiện chí thuần túy, cũng biết Chu Hành sẵn lòng giúp đỡ chăm sóc cậu vào lúc này, cậu không nên nói chuyện với anh như vậy, nhưng cậu không thể kìm được.
Những năm gần đây cũng không thiếu những người cố gắng tiếp cận cậu, nhưng cậu luôn như vậy.
Cậu luôn ở ngay từ đầu đã phô bày mặt xấu xí và khó coi nhất trong sâu thẳm lòng mình cho người khác thấy, nhìn xem, tôi là một người như vậy, tôi có bệnh, tôi không ra gì, tôi không đáng để bất kỳ ai phải tốn công tiếp cận, cũng không đáng để bất kỳ ai đối xử tốt với tôi.
Cố Tu cúi đầu, tưởng rằng Chu Hành sẽ rời đi, nhưng không ngờ Chu Hành lại hỏi: "Đói không?"
Cố Tu ngơ ngác nhìn Chu Hành, phải một lúc lâu sau mới hiểu Chu Hành đang nói gì.
Thấy Cố Tu vẫn không có phản ứng, Chu Hành đứng dậy: "Không làm phiền cậu nữa, mệt thì nghỉ ngơi sớm đi. Bữa tối ăn hơi sớm rồi, tối mà đói thì nói với tôi."
Cho đến khi Chu Hành rời khỏi phòng, Cố Tu vẫn còn chưa hoàn hồn lại được...
Đúng lúc này, điện thoại của cậu đột nhiên reo lên, là tin nhắn thoại Wechat từ Tạ Kiệt.
[Nếu cậu muốn về thì mai tôi đi đón cậu, cậu không muốn thì chúng ta không đi bệnh viện nữa, cũng không tìm người giúp việc hay y tá đâu.]
[Chuyện công ty bên này không nhiều lắm, tôi tạm thời không đến công ty cũng được, không được thì tôi trực tiếp mang hành lý đến nhà cậu, làm việc ở nhà cậu, tiện thể chăm sóc cậu, đúng lúc mấy ngày nay chị dâu cậu nhìn tôi không vừa mắt]
[Hết giận rồi thì trả lời tin nhắn cho tôi, không trả lời cũng được, nếu cậu đổi ý không muốn về thì bên Chu Hành, tôi cũng đã nói rồi, không sao đâu nhé...]
Đầu tiên là Chu Hành, sau đó là Tạ Kiệt, cảm xúc của Cố Tu đột ngột dâng lên vì bệnh tình lúc này dần dần lắng xuống, trong lòng ngược lại có một cảm giác ấm áp khó tả nhưng cũng hơi chua xót.
Nói thì là vậy, nhưng Cố Tu cũng không thể thực sự để Tạ Kiệt dọn đến ở cùng mình.
Công ty của Tạ Kiệt có rất nhiều việc, hơn nữa con cậu ta còn chưa đầy một tuổi, cậu ta một ngày không nhìn thấy con là đã nhớ không chịu nổi, hơn nữa làm sao có thể vì chăm sóc cậu mà để chị dâu một mình ở nhà trông con được.
Lời của Tạ Kiệt có lý, cậu không thể phủ nhận mình cần người chăm sóc.
Vết thương này của cậu không đến mức phải nhập viện, việc có quá nhiều người lạ trong bệnh viện cũng sẽ khiến cảm xúc của cậu rơi vào trạng thái cực kỳ căng thẳng.
Còn về việc thuê người đến nhà chăm sóc cậu, việc phải ở cùng người lạ, hơn nữa còn phải làm phiền người lạ mọi lúc, sẽ khiến cậu rất khó chịu.
So với hai lựa chọn này, việc ở lại đây quả thực là lựa chọn tốt nhất.
Chỉ là như vậy, cậu lại phải tiếp tục làm phiền Chu Hành rồi...
Cố Tu do dự một lúc rồi gửi một tin nhắn thoại cho Chu Hành: [Vừa rồi xin lỗi, tôi đã không kiểm soát được cảm xúc của mình.]
Chu Hành nhanh chóng trả lời, chỉ hai chữ đơn giản: [Không sao.]
Tay Cố Tu lướt trên điện thoại, dù vừa rồi Chu Hành đã nói “Nếu cậu cần, tôi có thể chăm sóc cậu, đến khi cậu khỏi hẳn”, nhưng cậu vẫn có chút không chắc chắn, cậu do dự một lát rồi không nhịn được hỏi: [Tôi... có thể ở lại dưỡng thương không?]
[Được.]
[Trong thời gian dưỡng thương có thể sẽ làm phiền anh chăm sóc, về khoản này tôi có thể trả thêm phí, phí bao nhiêu là do anh quyết định.]
Cố Tu gửi xong thì lại cảm thấy lời mình nói có chút không đúng, cậu chỉ là cảm thấy hơi có lỗi với Chu Hành, cộng thêm không muốn lợi dụng anh.
Nhưng lời vừa nói ra, lại có vẻ quá xa lạ, hình như còn mang chút ý coi thường người khác.
Cậu có chút muốn rút lại tin nhắn này, nhưng bên Chu Hành đã trả lời rồi.
Cố Tu cụp mắt một lát, cuối cùng vẫn mở đoạn ghi âm lên.
Chu Hành hỏi: [Bây giờ nếu chưa định nghỉ ngơi, có muốn ăn chút trái cây không?]
Mười phút sau, Chu Hành bưng một đĩa trái cây bước vào phòng Cố Tu.
Trương Bách Vạn theo sau Chu Hành, cả người nó nhảy tưng tưng, rõ ràng là thèm trái cây trên tay anh.
Vừa nãy Cố Tu cứ mãi thất thần, thậm chí còn không để ý Trương Bách Vạn đã rời phòng từ lúc nào.
Lúc này thấy nó và Chu Hành cùng đi vào, mới chợt nhận ra.
Kỹ năng dùng dao của Chu Hành khá tốt, trái cây đều được anh gọt vỏ và cắt thành từng miếng nhỏ, một đĩa trái cây làm rất tinh xảo, có thể sánh ngang với những đĩa trái cây cao cấp trong nhà hàng sang trọng.
Không, món của Chu Hành còn thực tế hơn những đĩa trái cây đắt tiền đó, nhìn lượng là đủ biết rồi.
Cố Tu lúc này vẫn còn ngồi trên giường, Chu Hành tiện tay lấy một tờ giấy, sau đó đặt đĩa trái cây trực tiếp lên giường.
Cố Tu lớn từng này rồi quả thực rất ít khi được chăm sóc tỉ mỉ như vậy.
"Tôi không ăn nhiều thế đâu."
Chu Hành cười nói: "Không sao, ăn bao nhiêu thì ăn, không ăn hết thì cứ để đấy."
Cố Tu dùng tăm xiên một miếng táo, đưa vào miệng cảm thấy đặc biệt ngọt ngào.
Cậu nhất thời không thể phân biệt được là do trái cây địa phương ngon, hay là do tác động tâm lý của mình.
"Anh ăn cùng đi."
Chu Hành đáp một tiếng, cũng không từ chối, theo đó ăn thêm hai miếng.
Trương Bách Vạn ngồi xổm trước giường, chằm chằm nhìn hai người.
Cố Tu cũng cho nó ăn một miếng.
Trương Bách Vạn há miệng, một miếng táo nuốt chửng chỉ trong ba hai miếng, Cố Tu lại cho nó ăn thêm một miếng nữa.
Chu Hành cười nói: "Tham ăn không đủ, vừa nãy nó đã ăn một quả táo trong bếp rồi."
Trương Bách Vạn dường như hiểu được lời Chu Hành nói, bất mãn hừ hừ hai tiếng.
Hai người thấy vậy không nhịn được nhìn nhau cười.
Sau khi Cố Tu và Chu Hành thỏa thuận xong chuyện ở lại đây, cậu liền nhắn tin lại cho Tạ Kiệt, xin lỗi cậu ta, sau đó kể lại chuyện này.
Sau đó Cố Tu chuyển cho Chu Hành hai vạn tệ qua Wechat.
Chu Hành lấy điện thoại ra nhìn, nhưng không nhấp vào mục chuyển khoản, chỉ nói: "Cậu cứ yên tâm dưỡng thương ở đây, tiền thì không cần đâu."
Chu Hành trước đó đã nhận hai nghìn của Cố Tu, nhưng chỉ vì không biết Tạ Kiệt đã nói gì với cậu, cảm thấy cậu coi nơi đây như một khu du lịch sinh thái, nếu anh kiên quyết không nhận tiền sợ rằng sẽ khiến Cố Tu cảm thấy kỳ lạ.
"Trong đó cũng có tiền thuê phòng tháng tới của tôi." Cố Tu nói.
Chu Hành im lặng một lát, để Cố Tu yên tâm, cuối cùng anh vẫn nhận số tiền này.
Cố Tu vừa ăn trái cây từng miếng nhỏ, vừa hỏi: "Anh bình thường có hay chăm sóc người khác không?"
"Ừm, quen rồi."
Anh là anh cả, luôn phải chăm sóc các em trai em gái, nhiều năm trôi qua, anh quả thực đã sớm quen rồi.
Cố Tu rõ ràng đã hiểu lầm ý của Chu Hành, liền nói: "Bạn gái anh chắc chắn rất hạnh phúc."
Chu Hành bật cười, "Người như tôi thì không đi làm hại con gái nhà người ta nữa đâu, một mình ăn no cả nhà không đói là tốt rồi."
Cố Tu có chút ngạc nhiên nhìn Chu Hành, không hiểu anh sao lại có thể nói ra những lời như vậy.
Trong cuộc sống của Cố Tu, rất ít khi gặp được người như Chu Hành, trầm ổn, cẩn thận, chu đáo và đáng tin cậy.
Với tính cách trầm ổn, bao dung của Chu Hành, cộng thêm vẻ ngoài và tài nấu ăn này, hẳn là một người bạn đời tốt, e rằng không ít cô gái đều thích kiểu người như anh ta.
Hơn nữa, dù khu du lịch sinh thái này mở ở một nơi hơi hẻo lánh, nhưng nhìn cách trang trí các thứ cũng khá tốt, cộng thêm chiếc xe địa hình và xe máy của anh, nhìn không giống người thiếu tiền.
Người như anh, ai ở bên cạnh cũng có thể dùng từ may mắn để miêu tả, sao lại có thể nói là làm hại người khác được?
Cố Tu nghĩ vậy, cũng hỏi vậy.
Chu Hành chỉ khẽ lắc đầu, không trả lời cậu.
Thấy cảm xúc của Cố Tu đã hoàn toàn ổn định trở lại, Chu Hành liền không làm phiền cậu nữa.
Thông thường Cố Tu sau khi uống thuốc sẽ có chút buồn ngủ, nhưng không biết có phải vì vừa trải qua những cảm xúc thăng trầm lớn hay không, cậu đến bây giờ vẫn không có cảm giác muốn ngủ.
Cố Tu bắt đầu suy nghĩ tiếp theo sẽ làm gì.
Tình trạng hiện tại đã kéo dài một thời gian rồi, nhưng những ngày không thể đọc và viết vẫn khiến cậu cảm thấy khó thích nghi.
Cậu lấy máy tính xách tay từ trong valy ra.
Khi máy tính khởi động, cậu nhìn chằm chằm vào màn hình, đầu óc trống rỗng, một lúc lâu sau, ngón tay cậu mới cử động.
Cậu đột nhiên nghĩ rằng với tình trạng hiện tại, thực ra cậu có thể xem phim truyền hình các thứ để giải trí, đặc biệt là phim nội địa, thậm chí không cần xem phụ đề.
Nghĩ đến điều này khiến cậu vô thức thở phào nhẹ nhõm, dù sao thì tiếp theo cậu có thể phải nằm liệt giường một thời gian dài, nghĩ ra được cách gϊếŧ thời gian luôn là tốt.
Lúc này mặt trời đã lặn, bầu trời chuyển sang màu xanh thẫm, có thể nhìn thấy cả một bầu trời đầy sao.
Cố Tu nhìn về phía ban công ngoài trời, cậu chống nạng, ôm laptop ngồi xuống ghế trên ban công.
Cậu hỏi Chu Hành mật khẩu WIFI ở đây rồi kết nối mạng.
Tốc độ mạng ở đây không nhanh, nhưng dù sao cũng ổn định hơn tín hiệu điện thoại rất nhiều.
Cố Tu mở ứng dụng video, chọn một bộ phim.
Cố Tu vừa xem phim vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao phía trên.
Bầu trời đầy sao ở đây khác với ở thành phố, khắp nơi là những ánh sao dày đặc, trông rực rỡ và chói lọi hơn rất nhiều so với bầu trời đầy sao trong thành phố, thậm chí có thể nhìn thấy cả dải Ngân Hà.
Xung quanh gió nhẹ thổi, mọi thứ trước mắt đều khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Tay Cố Tu đặt trên bàn, chỉ cảm thấy lúc này nếu có thêm một ly rượu bên cạnh thì mọi thứ sẽ hoàn hảo hơn.
Nhưng cậu cũng chỉ nghĩ vậy thôi, cậu vẫn không nên uống rượu.
Một bộ phim kết thúc, đã là hơn chín giờ tối.
Mùa thu chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, cơn gió nhẹ trước đó khiến cậu cảm thấy khá thoải mái, giờ lại khiến cậu cảm thấy hơi lạnh, chỉ thấy hơi lạnh rồi.
Cố Tu đóng máy tính, cầm lấy nạng, tập tễnh đi vào trong nhà.
Đúng lúc này, cửa phòng Cố Tu lại bị gõ.
Cố Tu nhìn về phía cửa, nghĩ thầm Chu Hành thật quá lịch sự, quả thực mỗi lần vào đều không quên gõ cửa.
Cậu vừa nghĩ vừa nói: "Mời vào."
Chu Hành mang một ly sữa đến: "Nghỉ ngơi sớm đi, có việc gì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào, điện thoại tôi mở 24/24."
Cố Tu đáp một tiếng, cho đến khi Chu Hành rời đi, cậu mới cầm ly sữa trên bàn lên.
Đêm đó cậu ngủ rất say, mãi đến khi ngủ gần mười tiếng đồng hồ, cậu mới từ từ tỉnh dậy, đối với Cố Tu mà nói thì đây đã là một giấc ngủ ngon hiếm có.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, lại là một ngày đẹp trời.
Cố Tu nhìn vị trí chân trái, một ngày đã trôi qua, cơn đau vẫn còn đó.
Cố Tu mở cửa, liền thấy Chu Hành đang ngồi trên ghế sofa, vừa uống trà vừa đọc sách trên Kindle.
Chu Hành vốn đã cao ráo, lúc này mặc quần rằn ri ngồi như vậy, càng khiến anh trông vai rộng chân dài hơn.
Lúc này anh mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, chiếc áo ba lỗ để lộ cánh tay và vai của anh, có thể nhìn thấy rõ những cơ bắp săn chắc trên cánh tay.
Eo anh thon gọn, cơ bụng cũng có thể nhìn thấy một đường nét đại khái qua lớp áo ba lỗ.
Và trái ngược với sự sát khí toát ra từ cơ thể anh là bầu không khí tĩnh lặng khi anh yên bình đọc sách dưới ánh nắng buổi sáng, chính sự tương phản này đã khiến Cố Tu nhất thời không thể rời mắt.