Cố Tu lập tức không động đậy nữa, bầu không khí giữa hai người vốn dĩ có chút gượng gạo, nhưng lúc này vì câu nói của Chu Hành, cảm giác gượng gạo đó ngược lại đã tan biến đi rất nhiều.
"Bám chắc, đi thôi."
Cố Tu đáp lại một tiếng, Chu Hành liền khởi động xe.
Chu Hành lái xe thực sự rất vững, lái xe địa hình là vậy, lái xe máy cũng vậy, hiếm khi đi trên đường núi mà Cố Tu không cảm thấy quá xóc nảy.
Trương Bách Vạn chạy theo xe máy bên cạnh hai người, động tác lại không hề chậm chút nào.
Từ trên núi xuống đến nhà Chu Hành đi bộ mất khá nhiều thời gian, nhưng đi xe máy xuống lại không tốn bao nhiêu thời gian.
Hai người lái xe trở về căn nhà gỗ, sau khi Chu Hành đỗ xe, Cố Tu nhảy xuống bằng một chân.
Nhưng vừa nhảy xuống, chân lại đau nhói một cái, rõ ràng chân bị thương không chạm đất, vậy mà chỉ một cú rung như vậy cũng khiến cậu đau đến mức không chịu nổi.
Chu Hành thấy vậy liền đỡ cậu, giúp cậu đứng vững, sau đó mở cửa xe địa hình: "Tôi đưa cậu xuống bệnh viện bên dưới xem sao."
Cố Tu đáp lại một tiếng, ngồi lên xe của Chu Hành.
Mãi đến khi xe đã đi được một lúc lâu, Cố Tu mới vô tình nhận ra sự tệ hại của mình.
Do lăn từ trên núi xuống, khắp người cậu dính đầy bùn, thêm vào mái tóc rối bù và quần áo lộn xộn, hình ảnh này quả thật là thảm không nỡ nhìn.
Quan trọng hơn là không chỉ trên người, ngay cả trên mặt cậu cũng có hai vệt bẩn.
Hiếm thấy Chu Hành trước đó nhìn thấy cậu lại không hề lộ ra bất kỳ vẻ ngạc nhiên nào, khi ôm cậu cũng không hề ghét bỏ.
Chu Hành nhận thấy phản ứng của Cố Tu, đưa chiếc khăn trên xe cho cậu: "Trong xe có nước khoáng, cậu có thể lau qua trước, lát nữa về rồi thay quần áo."
Cố Tu đáp lại một tiếng, có chút hối hận vì vừa về đến nhà gỗ đã không nghĩ đến việc quay về thay quần áo trước, bây giờ đã đi trên đường rồi, việc đề nghị quay về thay quần áo sẽ quá phiền phức, vì vậy cậu chỉ lau qua mặt và tay.
Chu Hành chở Cố Tu đi hơn bốn mươi phút mới đến bệnh viện, bệnh viện ở đây quy mô không lớn, người cũng không nhiều, ngược lại tránh được việc phải xếp hàng lâu.
Hai người đến nơi liền thuận lợi đăng ký, không lâu sau đã được sắp xếp đi chụp X-quang.
Kết quả vẫn khá may mắn, Cố Tu chỉ bị gãy xương nhẹ, nhưng dù vậy việc gãy xương cũng có chu kỳ hồi phục không ngắn.
Cố Tu hỏi: "Cụ thể bao lâu thì có thể hồi phục?"
"4-6 tuần, hoàn toàn lành lại mất 2-3 tháng, chú ý nghỉ ngơi nhiều, trước khi lành hẳn đừng hoạt động mạnh, bình thường có thể kê chân cao một chút... cố gắng đừng ăn cay, ăn nhiều trái cây các thứ..."
Ông bác sĩ này rất có trách nhiệm, lải nhải nói nửa ngày.
Ban đầu Cố Tu còn chăm chú lắng nghe, sau đó nghe bác sĩ dặn dò tỉ mỉ đến cả hoa quả, cậu bắt đầu hơi mất tập trung.
Ngược lại, Chu Hành đứng bên cạnh Cố Tu, đã ghi nhớ tất cả những điều đó.
Chân của Cố Tu bị bó bột, lần này lại càng khó đi lại hơn.
Chu Hành đi đến tiệm dụng cụ y tế bên cạnh mua cho cậu một cái nạng, Cố Tu lần đầu dùng nạng, thấy thế nào cũng không quen, cuối cùng vẫn phải để Chu Hành dìu mới lên được xe.
Khi hai người từ bệnh viện trở lại căn nhà gỗ đã là buổi chiều rồi, nhìn trời đã đến lúc ăn tối, quần quật cả ngày, hai người ngay cả bữa trưa cũng chưa ăn, lúc này đều đói đến mức bụng lép kẹp.
Chu Hành lần này không tốn công xào nấu nữa, trực tiếp nấu một nắm mì vắt.
Ban đầu chỉ là mì vắt đơn giản, qua tay Chu Hành lại trở nên đặc biệt.
Nước dùng trong veo, phía trên nổi một lớp hành lá xanh mướt, còn có thêm trứng, nhìn thôi đã thấy rất thèm ăn, Cố Tu nếm thử một miếng, ngon bất ngờ.
Cố Tu khẩu phần ăn vốn không lớn, nhưng một bát mì to không lâu sau cậu đã ăn hết, ngay cả nước dùng cũng uống gần hết.
Chu Hành nhìn Cố Tu như vậy, không nhịn được nở một nụ cười.
Cảm nhận được ánh mắt, Cố Tu liền nhìn về phía Chu Hành.
Chu Hành ăn nhanh hơn cậu, đã ăn xong trước rồi.
Chuyện hôm nay Cố Tu thực ra có chút ngại.
"Xin lỗi, hôm nay lại làm phiền anh rồi, lần trước cũng vậy."
"Không sao."
Cố Tu nhìn về phía cầu thang, hai người trở về đều đói meo, nên Chu Hành đã đi nấu cơm trước, cậu thì ngồi một lát trên sofa ở tầng một, giờ ăn no rồi, đương nhiên cũng đến lúc trở về phòng của mình.
Cái nạng này cậu vẫn chưa quen, việc chống nạng nhảy lên lầu có chút khó khăn.
Chu Hành chủ động nói: "Tôi đưa cậu lên lầu."
Cố Tu đưa tay phải về phía Chu Hành.
Chu Hành kéo tay cậu đặt lên cổ mình, rồi cả người cúi xuống, một lần nữa bế cậu lên.
Tay trái của Cố Tu vẫn còn cầm cái nạng, trong khoảnh khắc này cảnh tượng hơi có chút ngượng ngùng.
Cố Tu vừa đưa tay ra có ý là muốn dùng tay phải đặt lên vai anh, sau đó tay trái chống nạng nhảy lên lầu, như vậy khi vịn Chu Hành trọng tâm của cậu có thể ổn định hơn một chút, tránh bị ngã do mất trọng tâm khi nạng di chuyển, không ngờ Chu Hành lại bế cậu lên lần nữa.
Lúc này Chu Hành cũng nhận ra việc cậu cầm nạng có chút bất tiện: "Nạng để xuống trước đi, lát nữa tôi giúp cậu mang lên."
"Ừm."
Cố Tu ngượng nghịu buông tay, để cái nạng rơi xuống đất.
Chu Hành bế Cố Tu về phòng, sau đó cúi người, một đầu gối đặt lên mép giường, nhẹ nhàng đặt Cố Tu lên giường.
Có một khoảnh khắc, hai người dán vào nhau cực kỳ gần, Cố Tu nhìn thấy cơ bụng và vòng eo săn chắc ẩn hiện dưới chiếc áo cộc tay của Chu Hành, nhịp tim không kìm được mà đập nhanh hơn.
Mặc dù cậu là người đồng tính, nhưng cậu chưa từng yêu đương, cũng ít khi tiếp xúc thân mật như vậy với ai, cảm thấy hơi không tự nhiên.
Sau khi đặt cậu xuống, Chu Hành liền đứng thẳng dậy rời khỏi giường.
"Tôi đi giúp cậu lấy nạng."
Chu Hành nói rồi xuống lầu.
Cố Tu ngồi trên giường một lát rồi đột ngột đứng dậy, cả người đầy bùn đất mà cậu lại còn ngồi lên giường.
Cố Tu chỉ cảm thấy ghê tởm bản thân không chịu nổi, chỉ ước gì có thể đi tắm ngay lập tức, rửa sạch hết những vết bẩn trên người, tiện thể thay luôn bộ ga trải giường này.
Cậu đang chuẩn bị cởϊ áσ thì tiếng gõ cửa vang lên.
Cố Tu nghĩ đến việc Chu Hành vừa nói đi lấy nạng cho mình, lập tức kéo áo xuống, xác nhận không có gì bất thường, mới nói: "Mời vào."
Chu Hành đưa nạng cho cậu.
Cố Tu đang chuẩn bị bảo Chu Hành tránh đi thì nghe Chu Hành hỏi: "Định tắm à?"
Cố Tu trên xe đã không kìm được nói muốn tắm, Chu Hành nhận ra điều đó không có gì lạ, nhưng cậu không ngờ Chu Hành lại hỏi câu tiếp theo: "Có cần tôi giúp không?"
"À?"
Chu Hành giải thích: "Cậu đứng tắm không an toàn lắm, tôi giúp cậu kê hai cái ghế, cậu ngồi tắm sẽ vững hơn, đặt chân lên ghế cũng tránh bị ướt."
Cố Tu nghĩ thầm Chu Hành thật chu đáo.
"Phiền anh rồi."
Chu Hành kê hai cái ghế trong nhà vệ sinh, sau đó dìu Cố Tu vào nhà vệ sinh, đỡ cậu ngồi xuống, lại giúp cậu lấy vòi sen đến gần.
"Quần, có cần tôi giúp không?"
Cố Tu bị Chu Hành hỏi mà nghẹn lời, cậu cúi đầu nhìn chân mình đang bó bột, trong tình trạng này, chiếc quần quả thực không dễ cởi ra.
"Giúp tôi lấy một cái kéo là được."
Chu Hành đưa kéo cho Cố Tu, anh đi đến cửa, suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi ở bên ngoài, nếu cậu cần gì thì gọi tôi."
Nhìn Chu Hành đóng cửa lại, Cố Tu nghĩ thầm có lẽ nên nói cho Chu Hành biết mình là người đồng tính.
Cậu cầm kéo, dùng kéo cắt ống quần, lúc này mới cởϊ qυầи ra được.
Cậu đặt chân lên một chiếc ghế khác thử, thấy khoảng cách vừa đủ.
Cố Tu mở vòi sen sau đó xối thẳng vào tóc, tóc cậu dính khá nhiều bụi bẩn, dòng nước chảy xuống mang theo cả hạt cát, Cố Tu nghĩ đến việc mình còn đội cái đầu tóc này đi bệnh viện, càng thấy xấu hổ.
Sau khi tắm xong Cố Tu cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái, nhưng cậu ngay sau đó phát hiện khăn tắm của mình vẫn còn treo trên giá khăn tắm, cậu ngồi như thế rõ ràng không với tới được, cái nạng của cậu cũng cách cậu một đoạn.
Trước đó cậu sợ nạng bị dính nước, đã trực tiếp bảo Chu Hành giúp cậu đặt nạng dựa vào tường, lúc này mới phát hiện làm như vậy không ổn.
Nhìn khoảng cách đến chỗ nạng và khăn tắm, Cố Tu dùng hai tay chống vào ghế, ban đầu định mượn lực của ghế để đứng lên bằng một chân, nhưng không ngờ chiếc ghế dưới người cậu lại vì sàn trơn trượt mà dịch lùi lại một đoạn khi cậu chống tay, điều này trực tiếp dẫn đến việc cậu mất thăng bằng.
Cố Tu vội vàng dùng tay chống xuống đất, bản thân cậu thì không ngã, nhưng chiếc ghế phía sau cậu thì lật nghiêng xuống đất, phát ra tiếng "ầm".
Ngay sau đó, tay nắm cửa nhà vệ sinh phát ra tiếng "cạch", Cố Tu bất ngờ ở tư thế đứng một chân, cúi người chống đất, mông chổng lên, chạm mặt Chu Hành.
Cố Tu: "..."