Chương 20: Không sao, tôi dạy cậu ấy

Cố Tu nghe vậy, liếc mắt nhìn Chu Hành.

Giọng điệu của Chu Hành rõ ràng là đang đùa, cậu không nghĩ Chu Hành sẽ thực sự làm gì mình.

Cậu đã quá lâu không vận động, đột nhiên vận động mạnh như vậy, hậu quả quá lớn.

Lúc này cậu chỉ cảm thấy cơ bắp toàn thân đau nhức khó chịu, cả người cũng rất mệt mỏi, hoàn toàn không còn chút tinh thần nào, thực sự không muốn động đậy, chỉ muốn nằm im như vậy.

Chu Hành nhìn chằm chằm Cố Tu, chỉ cảm thấy phản ứng của Cố Tu thực sự thú vị, trông như khıêυ khí©h mà cũng như lì lợm.

Thấy Cố Tu thực sự không định dậy, Chu Hành nói: "Khi nào không chịu được thì nói với tôi."

Cố Tu còn chưa kịp phản ứng lại lời Chu Hành nói là gì, liền cảm thấy cơ thể đau nhói, lập tức phát ra một tiếng rêи ɾỉ nghèn nghẹt.

Cho đến lúc này, cậu mới nhận ra sau khi vận động còn có một phần, gọi là kéo giãn.

Chu Hành biết mình sức tay lớn, ban đầu khi kéo giãn cho Cố Tu đã thu bớt một phần sức rồi, lúc này thấy cậu phản ứng mạnh như vậy, tay nắm cổ chân cậu lại nới lỏng thêm một chút, hỏi: "Đau lắm sao? Bây giờ thì sao?"

Cố Tu: "..."

Không cảm thấy có nhiều khác biệt, vẫn đau, nhưng trong giới hạn cậu có thể chấp nhận được.

Thực ra vừa nãy cũng không đến mức cậu không chấp nhận được, chỉ là đột nhiên như vậy, cậu hơi chưa phản ứng kịp, nên phản ứng hơi mạnh.

Kỹ thuật kéo giãn của Chu Hành có thể nói là rất thành thạo, Cố Tu ban đầu chỉ cảm thấy bị Chu Hành ấn kéo giãn, thực sự quá khó chịu, vốn dĩ cơ bắp đã đau nhức, bây giờ còn thêm đau gân do bị kéo căng.

Nhưng phải nói rằng, sau khi vận động như vậy, rồi lại được Chu Hành giúp kéo giãn xong, cả cơ thể đều cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, cảm giác đó, giống như một cơ thể bị gỉ sét lại sống dậy vậy.

Chu Hành sau khi giúp Cố Tu thư giãn thì đỡ cậu đứng dậy khỏi mặt đất.

Cho đến lúc này, Cố Tu mới bất ngờ phát hiện bên ngoài vậy mà bắt đầu mưa rồi.

Mưa không lớn, chỉ vừa đủ làm ướt mặt đất.

Cố Tu và Chu Hành ngồi song song trên ghế sofa, cùng nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ.

Bầu trời âm u, tiếng mưa tí tách, vào khoảnh khắc này, mọi thứ dường như đều có một cảm giác tĩnh lặng và yên bình.

Nhưng cơn mưa mùa thu rõ ràng không giống như mưa xuân nhẹ nhàng không tiếng động, cơn mưa rả rích ban đầu chẳng mấy chốc đã trở thành mưa như trút nước.

Ngay lúc này, điện thoại của Chu Hành reo.

Cuộc điện thoại là của Mạnh Trạch, anh ta và vài người bạn đang lái xe trên đường, đầu tiên gặp mưa lớn, sau đó lại gặp phải lở đất, bây giờ bị kẹt trên núi không xuống được, chỗ Chu Hành gần vị trí của họ bây giờ, họ muốn đến trú mưa, nếu không thể đi được thì có thể sẽ ở lại một đêm.

Chu Hành vốn dĩ rất nghĩa khí, nếu chỉ có một mình anh thì chắc chắn sẽ gật đầu đồng ý ngay, nhưng nghĩ đến tình hình của Cố Tu...

Cố Tu đại khái đoán được tình hình qua lời nói của Chu Hành, cậu gật đầu với Chu Hành, ý nói mình không sao, cứ để họ đến.

Cậu chỉ không quen tiếp xúc với người lạ, chứ không phải hoàn toàn không thể chấp nhận được, hơn nữa nếu cậu thực sự cảm thấy không thoải mái, cùng lắm thì về phòng mình ở một mình thôi.

Nửa tiếng sau, Mạnh Trạch và mấy người đến nơi.

Họ bảy người, đi hai xe, mái che của Chu Hành vốn đã không lớn, lúc này đã bị hai xe của Cố Tu và Chu Hành đậu song song chiếm hết chỗ, xe của họ đương nhiên không thể vào được, chỉ có thể tùy tiện tìm chỗ đậu.

Mưa đã rơi một lúc rồi, nhưng vẫn không có dấu hiệu giảm bớt, mấy người mặc dù có ô, nhưng trên đường cầm ô vào đến nhà gỗ, vẫn ít nhiều bị ướt.

Cố Tu đưa khăn giấy cho mấy người.

Mấy người giới thiệu lẫn nhau, nhưng đông người quá, Cố Tu cũng không nhớ kỹ, cuối cùng chỉ nhớ được trong bảy người có một người phụ nữ duy nhất tên là Trương Á.

Đương nhiên lý do Cố Tu nhớ cô ta không chỉ vì giới tính, mà còn vì cô ta dường như đặc biệt thích gọi Chu Hành.

Những người có mặt rõ ràng đều rất thân với Chu Hành, vì đông người, mấy người trò chuyện vô cùng sôi nổi, nhưng ngay cả trong tình huống như vậy, Cố Tu trong vài phút đã nghe cô ta gọi tên Chu Hành ba bốn lần rồi.

Khi cô ta lại mở miệng, Cố Tu cuối cùng cũng không kìm được mà gọi theo: "Chu Hành."

Chu Hành gần như theo bản năng đi về phía Cố Tu, đến gần cậu hỏi nhỏ: "Sao thế?"

Ánh mắt Cố Tu nhìn về phía Trương Á, vừa vặn chạm mắt với cô ta.

Trương Á cau mày, không biết đang nghĩ gì.

Cố Tu không kìm được khóe miệng khẽ nhếch lên, nói: "Muốn nhờ anh giúp một tay, nhưng tôi thấy Trương Á hình như cũng muốn nhờ anh giúp."

"Không sao, người Mạnh Trạch đưa đến thì để cậu ta tự chịu trách nhiệm."

Chu Hành nói câu này rất tự nhiên, như thể những người khác đều không thuộc quyền quản lý của Chu Hành, Chu Hành chỉ chịu trách nhiệm với cậu vậy.

Cố Tu hỏi: "Trong nhà còn thừa cốc không? Mọi người đều bị ướt mưa, cảm thấy uống chút canh gừng, xua tan khí lạnh sẽ tốt hơn."

"Có, cái này để tôi làm là được."

Bát đĩa dự phòng để ở tầng trên cùng của tủ, Chu Hành đi lấy thang đến.

Cố Tu đưa tay giữ thang của Chu Hành, giúp anh giữ vững thân hình.

Chu Hành thấy cậu như vậy không kìm được cười nói: "Cái thang này khá vững, không cần giữ đâu, hơn nữa nếu có đổ thật, với cân nặng của tôi, sợ cậu giữ không nổi, còn bị tôi kéo ngã theo."

Cố Tu nghe anh nói vậy, liếc nhìn anh một cái, nhưng không rụt tay về.

Chu Hành đưa cốc cho cậu, lúc xuống tiện tay xoa đầu Cố Tu một cái.

Tóc của Cố Tu rất mềm, mềm và mượt, sờ rất thích tay.

Cố Tu ngẩng đầu nhìn thẳng vào Chu Hành.

Chu Hành nhận ra hành động vừa rồi của mình ít nhiều cũng quá tùy tiện, anh vừa định xin lỗi, thì thấy Cố Tu đưa tay ra với mình.

Chu Hành sững sờ một chút, rồi thử cúi đầu xuống.

Cố Tu hài lòng xoa hai cái lên đầu anh.

Chu Hành không kìm được khẽ cười thành tiếng, cách "lấy gậy ông đập lưng ông" của Cố Tu thực sự có chút quá đáng yêu.

Ánh mắt của Trương Á rơi vào hai người, vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh này.

Cô ta cau mày hỏi Mạnh Trạch: "Cậu ta thực sự chỉ là khách thuê thôi sao? Thấy anh Chu và cậu ta có vẻ rất thân thiết?"

"Ừm, đến đây nửa tháng trước, có lẽ hợp tính với anh Chu hơn, hơn nữa ngày đầu tiên đến cậu ta đã bị gãy chân, anh Chu có lẽ cũng thấy có liên quan đến mình, nên mấy ngày nay vẫn luôn chăm sóc cậu ta."

Mạnh Trạch nhìn về phía hai người, "Anh Chu mấy năm nay cứ một mình, có người bầu bạn với anh ấy cũng tốt, chỉ tiếc là Cố Tu ở đây không được lâu, đợi chân khỏi chắc sẽ về rồi."

Trương Á nghe anh ta nói vậy, chút khó chịu trong lòng mới vơi đi.

Chu Hành là người hiền lành, đối xử với mọi người đều rất tốt, nhưng Chu Hành, nếu bạn thực sự muốn tiếp cận, lại cảm thấy khá khó.

Cô ta thích Chu Hành, cũng đã ngầm thể hiện, nhưng Chu Hành đều như không nhận ra, không có phản ứng gì.

Trước đây em gái Trịnh Nham cũng rất thích Chu Hành, nghe nói Chu Hành đối xử với cô ấy cũng thái độ như vậy.

Chu Hành mấy năm nay vẫn cứ độc thân như vậy, cô ta cũng không quá để tâm, chỉ nghĩ Chu Hành hẳn là người như vậy, nhưng lúc này cô ta nhìn cảnh tượng trước mắt, sao cũng thấy có chút khó chịu.

Chu Hành không phải khúc gỗ, đối với sự thiện ý của người khác anh đương nhiên không phải hoàn toàn không nhận ra, chỉ là cốt cách của anh có chút bảo thủ, trong lòng anh theo bản năng cảm thấy nam nữ vẫn nên giữ khoảng cách thì tốt hơn, không tán thành sự mập mờ giữa nam nữ.

Anh có thái độ tương đối thận trọng trong chuyện tình cảm, cảm thấy trừ khi đã chuẩn bị đầy đủ mọi mặt, và quyết định dùng thái độ nghiêm túc, có trách nhiệm, chuyên tâm xem xét việc giao lưu với đối phương, nếu không thì không nên dễ dàng dấn thân vào tình cảm.

Tuy nhiên Chu Hành vẫn chưa nhận ra, Cố Tu là người đồng tính, trong một số trường hợp cũng nên được xếp vào phạm vi “người khác giới”, theo lý mà nói cũng nên giữ khoảng cách mới phải.

Hoặc có lẽ anh chỉ vô thức làm mờ đi chuyện này, theo đuổi trái tim mình, chọn cách đối xử tốt với cậu theo cách mình muốn.

Mọi người ồn ào, từ chuyện thời tiết đến lở đất, cuối cùng không biết sao lại chuyển sang tin tức quốc tế, mặc dù chủ đề đã đi xa vạn dặm, nhưng sự nhiệt tình trò chuyện của mọi người dường như không hề giảm sút.

Đông người ở đây như vậy, Chu Hành đương nhiên phải lo bữa ăn, sau khi phân phát canh gừng xong, thấy thời gian cũng gần đến, anh dừng lại, nhìn Cố Tu nói: "Cậu nghỉ một lát đi, tôi đi nấu cơm."

Bữa tối cho một đám người như vậy, e rằng phải bận rộn một lúc lâu, Cố Tu lập tức nói: "Tôi giúp anh."

Chu Hành thấy cậu tinh thần vẫn khá tốt, cũng không ngăn cản, hai người cùng đi về phía bếp.

Khoảng thời gian này Cố Tu thường xuyên phụ giúp Chu Hành, hai người cũng coi như phối hợp ăn ý.

Hai người đến bếp, Cố Tu cười hỏi: "Tối nay anh định làm gì?"

"Để tôi xem đã."

Chu Hành kiểm tra số lượng các loại nguyên liệu, đồng thời tính toán trong lòng nên làm món gì, liền nghe Cố Tu lại hỏi: "Ốc này ở đâu ra vậy?"

"Trương Á mang đến."

Chu Hành thấy Cố Tu nhìn chằm chằm ốc, cười nói: "Thích ăn không? Cậu xử lý chúng đi, lát nữa tôi làm ốc hương cay cho cậu ăn."

Cố Tu nhìn chằm chằm vào những con ốc trong thùng, nhưng mãi vẫn không động tay.

Một lúc lâu sau cậu mới nói: "Tôi không biết làm."

Không phải từ chối, mà là thực sự không biết, chỉ ăn chứ chưa làm bao giờ.

Chu Hành vừa định nói thì nghe thấy giọng Trương Á từ cửa vọng vào: "Anh Chu, để tôi làm cho. Cậu ấy là người thành phố, không biết làm mấy thứ này cũng bình thường thôi."

Vừa nãy Trương Á cũng nhận ra đã đến giờ nấu cơm, thấy ở đây toàn là đàn ông, cô ta liền tự giác nghĩ mình nên cùng Chu Hành vào bếp giúp anh, tiện thể khoe tài nấu nướng của mình, không may cô ta vừa vào cửa đã vừa đúng lúc nghe thấy câu đó.

Cô ta liền nghĩ, đàn ông vừa biết nấu ăn lại còn nấu ăn ngon như vậy làm gì có nhiều, bây giờ xem ra người từ thành phố lớn đến quả nhiên là không làm được việc gì.

Sắc mặt Cố Tu chùng xuống.

Chu Hành chú ý thấy vẻ mặt Cố Tu, nói: "Không cần đâu, hai chúng tôi bận là được rồi."

"Cậu ấy vừa nói là không biết làm..."

"Không sao, tôi dạy cậu ấy."

"Cơm của nhiều người như vậy, e rằng phải bận rộn lâu, chúng ta ở đây ăn uống miễn phí, cũng ngại quá..."

Chu Hành lần này không từ chối nữa, mà hỏi ngược lại: "Vậy tối nay hay là cô nấu đi? Tôi sẽ gọi Mạnh Trạch đến giúp cô."

Trương Á: "..."