Người cậu Phùng Tự này đối xử với Thiếu Vi rất hòa nhã và khoan dung, nhưng điều này không thể ngăn chặn được vô số lời lẽ cay nghiệt, những người huynh đệ tỷ muội trên danh nghĩa của Thiếu Vi ở Phùng gia chửi nàng là sao chổi, nói nàng trước hại chết mẹ, sau lại hại chết ông bà nội, là nghiệt chủng mang trong mình dòng máu ô uế của bọn thổ phỉ.
Thê thϊếp của Phùng Tự lần lượt sinh cho ông bảy người con, Thiếu Vi ghét tất cả bọn họ.
Hai người chị gái luôn tỏ ra ghê tởm nàng. Một người thì khoa trương thẳng thừng, thấy Thiếu Vi liền lấy tay áo che mũi, rồi chép miệng nói một câu: "Sao tự dưng cứ ngửi thấy mùi tanh tưởi của lũ lang sói thế này". Người kia thì luôn âm thầm lặng lẽ đánh giá Thiếu Vi, ánh mắt cao ngạo đó lại càng khiến người ta khó chịu hơn người trước.
Còn có hai anh em sinh đôi vừa tròn mười tuổi, bọn họ ăn mặc đồ dùng đều phải giống nhau, ngay cả cách ghét Thiếu Vi cũng luôn giống hệt nhau. Một hôm, một đứa trong số đó giẫm lên chân Thiếu Vi, đứa kia vội vàng theo sau cũng đến giẫm một cái. Đứa trước lại nói nó rõ ràng giẫm chân trái, nó cũng phải giẫm chân phải một cái mới công bằng. Đứa sau liền lớn tiếng la lối nói vậy lát nữa nó cũng phải giẫm lại chân trái một lần nữa –
Nhìn hai đứa như hai con heo con không coi ai ra gì mà tranh cãi bàn bạc, thái dương Thiếu Vi giật liên hồi, nghiến răng, tặng cho mỗi đứa một cái tát.
Đây là lần đầu tiên Thiếu Vi động thủ đánh người ở Phùng gia, hai anh em đều bị đánh đến ngơ ngác, một lúc lâu sau mới lần lượt khóc ré lên.
Thiếu Vi lớn hơn chúng chỉ hai tuổi, ghê tởm nhìn đứa khóc trước: "Thật vô dụng, ngươi khóc nhiều hơn nó mấy tiếng."
Đứa trẻ đó lập tức ngậm chặt miệng, cố nén tiếng nấc, vai run lên.
Thiếu Vi lại hơi nghiêng đầu nói với nó: "Thật xui xẻo, mặt ngươi hình như sưng to hơn mặt nó một chút."
Đứa trẻ vừa mới nín khóc lại khóc to hơn.
Thiếu Vi nhìn sang đứa trẻ còn lại, giơ tay lên: "Chắc ta nên đánh công bằng hơn một chút, mới khiến các ngươi hài lòng phải không?"
Đứa trẻ đó sợ hãi như gặp ma, vừa khóc vừa ôm mặt chạy đi.
Thiếu Vi ghét nhất vẫn là hai vị biểu huynh, trong đó Nhị biểu huynh Phùng Tiện là đáng ghét nhất.
Thiếu Vi cùng họ vào học, ngày hôm đó, Phùng Tiện giật lấy những con chữ vụng về mới tập viết của Thiếu Vi mà lớn tiếng truyền đi chế nhạo: "Uổng cho mày đã mười hai tuổi rồi, còn không viết ra hồn bằng tao lúc năm tuổi mới vỡ lòng nữa! Như dao mổ lợn chém loạn xạ, quả nhiên là chữ như người!"
Những người thường xuyên đánh người đều biết, chuyện đánh người một khi đã có tiền lệ thì sẽ trở thành thông lệ –
Thiếu Vi lao tới giật lại mảnh tre, một cước đá Phùng Tiện văng ra xa ba bước, lại đá đổ, đập nát bàn học của hắn ta, rồi trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cùng với ngón trỏ run rẩy của tiên sinh dạy học chỉ vào nàng, kèm theo tiếng "ngươi ngươi ngươi ngươi..." đầy đau đớn và thất vọng, Thiếu Vi bỏ đi, từ đó không bao giờ đến lớp nữa.