Chương 4

Chỉ là, nàng thực sự không biết phải làm thế nào để hòa hợp với những người thân sắp tới đây sẽ gặp mặt. Bởi lẽ, từ trước đến nay, nàng chưa từng có kinh nghiệm chung sống với người nhà, hay nói một cách chính xác hơn, là nàng chưa từng biết cách hòa hợp với bất kỳ ai.

Nói về thân thế, mẫu thân của Thiếu Vi là Phùng Châu, con gái độc nhất của Lỗ Hầu Phùng Hề, một trong những công thần khai quốc của triều Đại Càn. Bởi phu phụ Lỗ Hầu không có con trai, chỉ có duy nhất một mụn con gái này, nên từ nhỏ Phùng Châu đã được coi như hòn ngọc quý trên tay, yêu thương chiều chuộng hết mực.

Bi kịch ập đến từ mười hai năm về trước. Khi ấy, Đại Càn mới kiến quốc được tám năm, loạn chư hầu chưa dứt, thiên hạ vẫn chìm trong khói lửa. Trớ trêu thay, năm đó lại đúng vào lúc Thái tổ Hoàng đế băng hà. Giữa thời khắc ngai vàng đổi chủ, binh biến và giặc cướp nổi lên khắp nơi, lại càng thêm lộng hành. Và cũng chính trong bối cảnh hỗn loạn ấy, Phùng Châu đã không may gặp phải một toán loạn binh đào tẩu.

Tin dữ ập đến như sét đánh ngang tai. Sau biến cố kinh hoàng ấy, trong số hộ vệ và người hầu đi cùng, chỉ còn một tỳ nữ duy nhất may mắn sống sót trở về. Nàng ta vừa khóc lóc nức nở vừa nhận tội với phu phụ Lỗ Hầu, thuật lại rằng tiểu thư đã bị rơi xuống vực thẳm cùng với xe ngựa. Dứt lời, tỳ nữ ấy liền tự sát ngay tại chỗ để đi theo chủ nhân của mình. Cú sốc quá lớn này đã khiến Hầu phu nhân chỉ sau một đêm mà tóc đã bạc trắng, từ đó ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, để rồi sau một cơn bạo bệnh, đôi mắt bà cũng vì thế mà hóa mù lòa.

Cứ thế, mười hai năm đằng đẵng trôi qua, phu phụ Lỗ Hầu mới nhận được tin tức của nữ nhi. Những tưởng đó là tin vui sau bao ngày mòn mỏi tìm kiếm, nào ngờ lại là một lần mất mát khác, thậm chí còn triệt để và đau đớn hơn. Bởi lẽ, tin tức ấy cho biết rằng khi còn sống, Phùng Châu đã rơi vào hang ổ của bọn giặc, phải chịu đủ mọi tủi nhục giày vò, để rồi cuối cùng chết một cách thảm thương.

Nỗi đau và căm hận dâng lên đến tột cùng, Hầu phu nhân nghiến răng, nức nở nắm lấy tay trượng phu, giọng nghẹn ngào trong nước mắt: “Hầu gia, người thử nói xem, những năm qua Đậu Đậu của chúng ta đã phải sợ hãi đến nhường nào, đã nhớ nhà ra sao? Lại ngày đêm mong ngóng được gặp lại cha mẹ đến mức nào chứ? Nếu Đậu Đậu đã không thể về nhà được nữa, vậy thì ta sẽ đi gặp con bé. Biết đâu gặp được ta rồi, con của ta sẽ không còn sợ hãi như thế nữa.”