Giữa cảnh hỗn loạn, nàng điên cuồng lao đi. Thế nhưng, thứ đập vào mắt nàng lại là thi thể đã lạnh ngắt của mẫu thân, đang được người ta khiêng ra đặt xuống nền tuyết trắng xóa.
Thiếu Vi học võ từ năm lên bốn, lại thêm vài nguyên do bí mật nên sức mạnh của nàng vốn vượt trội hơn hẳn những đứa trẻ đồng trang lứa. Trong khi đó, đám binh lính kia lại tuân theo quân quy không làm hại nữ nhân và trẻ nhỏ, vì vậy nên họ chẳng hề đề phòng một đứa bé như nàng. Chính vì thế, mà một tên lính đứng gần thi thể mẫu thân nhất đã bị nàng bất ngờ hất văng, ngã sõng soài trên nền tuyết lạnh.
Bấy giờ, Thiếu Vi đang mặc một chiếc áo bông vải thô, bên ngoài khoác tấm da sói loang lổ. Với đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân như đang xù lông, nàng trông chẳng khác nào một con sói con đang hung tợn canh giữ xác mẹ, sẵn sàng lao vào cắn xé đám binh lính kia một trận sống mái.
"Có lẽ tiểu cô nương đã hiểu lầm rồi!"
Bất chợt, một giọng nói trong trẻo vang lên. Chủ nhân của giọng nói ấy là một cậu bé trạc tuổi nàng, khoác trên mình chiếc áo choàng đen, bên cạnh luôn có hai binh lính hộ vệ. Thấy Thiếu Vi vẫn đang điên cuồng, hắn bèn cất lời giải thích: "Lăng Gia Quân không làm hại nữ nhân và trẻ nhỏ. Huống hồ, chúng ta đến đây là để cứu bà ấy!"
Dường như nhận được ám hiệu của hắn, hai binh lính lập tức chớp lấy thời cơ, từ phía sau ghì chặt lấy hai tay Thiếu Vi. Nàng ra sức giãy giụa, nhưng rồi khi ánh mắt vô tình rơi xuống người mẫu thân, mọi động tác chống cự của nàng bỗng khựng lại.
Vết thương chí mạng nằm ngay ở bụng mẫu thân. Đó là một con dao găm đã tàn nhẫn đâm xuyên qua thân thể gầy gò, mỏng manh của bà. Mà chủ nhân của con dao ấy, nghiệt ngã thay, lại chính là nam nhân mà Thiếu Vi chưa bao giờ muốn gọi một tiếng "phụ thân".
Ánh mắt nàng dán chặt vào gương mặt tái nhợt, cứng đờ của mẫu thân. Đôi mắt bà mở to, đen láy nhưng trống rỗng, ngay cả vệt máu nơi khóe miệng cũng đã đông đặc lại. Thiếu Vi đã quá quen với cảnh người chết, chỉ cần nhìn qua là nàng hiểu rằng mẫu thân đã qua đời từ rất lâu trước khi đám binh lính này đến.
Là Tần Phụ đã gϊếŧ mẫu thân nàng. Chính ông ta đã gϊếŧ bà!
Ông ta gϊếŧ mẫu thân, nàng sẽ gϊếŧ ông ta!
Lòng hận thù ngút trời bùng lên, Thiếu Vi lại điên cuồng giãy giụa, thậm chí còn mãnh liệt hơn cả lúc nãy. Thế nhưng, nàng đã không cần phải tự mình ra tay. Bởi lẽ, cùng với sự xuất hiện của một vị đại tướng quân, thủ cấp của Tần Phụ cũng vừa được mang tới.
Và vị tướng quân ấy, không ai khác, chính là Đại Tư Mã đương triều, Trường Bình Hầu Lăng Kha.