Chương 11

Tháng Chạp năm đó, Thiếu Vi dọn ra khỏi Lỗ Hầu phủ, đến sống ở một điền trang của Phùng gia ngoại thành Trường An.

Cậu của nàng nói, làm vậy cũng là vì muốn tốt cho nàng, để tránh xảy ra xung đột với huynh đệ tỷ muội một lần nữa. Rồi ông ta lại thở dài bảo nàng rằng, đợi qua Tết rồi đi cũng không muộn — nhưng Thiếu Vi không hề nán lại, ngay trong ngày hôm đó đã lên đường.

Bốn cái Tết sau đó, Thiếu Vi đều một mình trải qua ở điền trang.

Năm Thiên Hòa thứ mười tám, mùa hạ oi ả vừa chớm đến.

Trong sân sau của điền trang, giàn hoa lăng tiêu leo kín cả một bức tường đất đang nở rộ đến cực điểm. Sắc hoa rực rỡ tươi thắm tựa như lửa cháy. Chợt một cơn gió mang theo hơi nóng ẩm thổi qua, cuốn theo vài bông hoa đã nở đến tàn úa, cánh hoa co quắp lại, lả tả rơi rụng xuống chân tường."

Trong căn phòng đóng kín cửa, Thiếu Vi cũng đang co ro trên giường. Lớp áo trong trắng như tuyết đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, trông nàng chẳng khác nào một đóa hoa sương sắp sửa tan đi.

Triêm Triêm bay qua bay lại trong phòng, lo lắng canh chừng cho Thiếu Vi, đến nỗi lông vũ cũng rơi rụng mất mấy cọng.

Đôi mắt đang nhắm nghiền của Thiếu Vi khẽ run lên, dường như nàng đã rơi vào một cơn ác mộng.

Trong mơ, nàng lại quay về Thiên Lang Trại. Lưỡi dao sắc bén hết lần này đến lần khác rạch lên cánh tay non nớt của nữ hài, và máu tươi cũng hết lần này đến lần khác tuôn trào. Ban đầu, nữ hài luôn ra sức giãy giụa. Từ khi còn rất nhỏ, nàng đã có biệt tài liều mạng với người khác, và dù có bị đánh đập thế nào cũng quyết không khuất phục. Thế nhưng, gã đàn ông đó đã dùng mẹ của nàng để uy hϊếp.

Trong dân gian có lời đồn rằng, Nhân Đế đang cho người đi khắp nơi tìm kiếm phương sĩ, với mong muốn cầu được thuật trường sinh.

Chuyện mà bậc đế vương trong cung đang mưu cầu cũng khiến cho tên đầu lĩnh thổ phỉ ở Thiên Lang Trại tin tưởng không chút nghi ngờ. Trong trại có một gã vu sư người Hồ, lần đầu tiên nhìn thấy Thiếu Vi lúc ba tuổi đã không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Sau khi hỏi rõ ngày sinh tháng đẻ của Thiếu Vi, gã càng quả quyết rằng mệnh cách của nàng bất phàm, quý không thể lường.

Tần Phụ vốn chẳng quan tâm đứa con gái rẻ mạt này của mình sau này có thể có tạo hóa gì, điều gã quan tâm là cái gọi là mệnh cách độc nhất vô nhị này liệu có thể giúp ích gì cho gã hay không.

Bấy giờ, Tần Phụ đang mắc bệnh cả tháng không khỏi. Gã vu sư người Hồ kia bèn đề nghị dùng máu của Thiếu Vi để luyện đan dược. Sau khi Tần Phụ uống thuốc, bệnh tình quả nhiên thuyên giảm. Kể từ đó, gã bắt đầu dùng loại đan dược này hàng tháng, điều đó cũng đồng nghĩa với việc tháng nào Thiếu Vi cũng bị rạch tay lấy máu.

Cơ thể của một đứa trẻ khó lòng chịu đựng được, thế là gã vu sư lại dùng đan dược để bón cho Thiếu Vi, ép nàng phải tăng cường thể chất. Để "nuôi cho tốt" đứa con gái này, Tần Phụ cũng không tiếc công sức, ngày nào cũng ép nàng luyện võ, ăn thịt.