Người ta vẫn thường rỉ tai với nhau rằng Thiếu Vi là một đứa con hoang. Lời đồn ác nghiệt ấy không chỉ xuất phát từ miệng lưỡi kẻ ngoài, mà đau đớn thay, có lần chính mẫu thân nàng trong một phút buột miệng, cũng đã gọi nàng như thế. Có lẽ cũng vì lẽ đó mà tận sâu trong thâm tâm, nàng đã âm thầm chấp nhận thân phận cay đắng này.
Thiếu Vi được sinh ra tại một sơn trại hẻo lánh nằm sâu trong quận Thái Sơn, mang tên Thiên Lang trại. Trong các chòm sao, Thiên Lang vốn là một hung tinh, biểu tượng của tai ương và cướp bóc. Và quả đúng như tên gọi của mình, Thiên Lang trại chính là hang ổ của hàng trăm tên đạo tặc khét tiếng. Lũ thổ phỉ này đã chiếm cứ nơi đây từ lâu, tác oai tác quái suốt bao năm tháng, khiến cho cái tên Thiên Lang trại trở thành nỗi ám ảnh, danh xứng với thực.
Người đứng đầu Thiên Lang trại tự xưng là hậu duệ của một danh tướng thời Tiên Tần. Sau khi nhà Đại Tần sụp đổ, ông ta phiêu bạt khắp nơi rồi lưu lạc đến đất Lỗ. Người này tên là Tần Phụ, cũng chính là cha ruột của Thiếu Vi.
Trái ngược hoàn toàn với người cha có lai lịch rõ ràng ấy, mẫu thân của nàng lại là một ẩn số. Bà chỉ đơn thuần là người đã sinh ra nàng, không hơn không kém. Chẳng một ai trong trại biết lai lịch hay tên họ của bà, bởi lẽ, bà vốn chỉ là một người bị cướp về đây.
Sau này, khi đã lớn hơn một chút, Thiếu Vi cũng từng lén gặng hỏi mẫu thân về gốc gác của mình, nhưng đáp lại nàng luôn là sự im lặng nặng nề, đầy bí ẩn.
Sự im lặng đó kéo dài mãi cho đến năm nàng vừa tròn mười một tuổi, một biến cố kinh hoàng đã xảy ra, hé lộ một phần thân thế của mẫu thân nàng.
Đó là một ngày tháng Chạp năm Thiên Hòa thứ mười hai. Giữa lúc gió tuyết gào thét không ngừng, nhấn chìm cả đất trời và núi non trong một màu trắng xóa tang tóc, đội quân "Lăng Gia Quân" bách chiến bách thắng, vốn khiến kẻ thù chỉ nghe tên đã sợ mất mật, đã phụng mệnh thiên tử nhà Lưu, kéo đến vây quét Thiên Lang trại.
Sáng sớm ngày định mệnh ấy, Thiếu Vi đã bị cha mình ném vào chuồng dê để chịu phạt. Mãi đến khi tiếng chém gϊếŧ vang trời trong trại vọng đến, nàng mới choàng tỉnh khỏi cơn mê man.
Nỗi kinh hãi và hoang mang bao trùm lấy Thiếu Vi, nhưng ngay khi nhận ra chuyện gì đang xảy ra, nàng liền liều mạng xông ra khỏi chuồng dê. Trong đầu nàng lúc ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Mẫu thân yếu ớt như vậy, làm sao có thể tự bảo vệ mình đây?
Bên ngoài, những binh lính mặc giáp đen mang một khí thế sát phạt lạnh lùng mà Thiếu Vi chưa từng thấy bao giờ. Lưỡi đao sắc bén trong tay họ vung lên, tựa như đang cắt đứt mạch máu của cả sơn trại, khiến máu tươi loang ra, nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng xóa.