Chương 4

Vậy nên, hoàng hậu quá cố đã liều mình một phen. Lợi dụng lúc triều đình còn đang rối ren vì chuyện tranh ngôi, bà âm thầm tráo đổi giới tính của đứa trẻ, tuyên bố rằng mình sinh được một bé trai, và thế là nguyên chủ ra đời.

Nghĩ đến đây, nàng không khỏi khâm phục sự quả cảm của hoàng hậu quá cố.

Bởi lẽ, chẳng lẽ phủ Trung Dũng Hầu dốc toàn lực trợ giúp một người lên ngôi, cuối cùng lại để người ấy trở mặt, giao ngôi báu cho nhà khác hay sao?

Đến năm thứ năm triều Tuyên Hòa, hoàng hậu quá cố lâm bệnh nặng rồi qua đời.

Trước lúc mất, bà lấy cớ chưa được thấy “con trai” thành thân, xin hoàng đế cho phép nguyên chủ được lập phủ riêng sớm.

Toan tính của bà rất rõ: trong cung nhiều tai mắt, khó giấu được thân phận thật, chi bằng sớm đưa con rời khỏi hoàng cung. Bên ngoài còn có nhà mẹ đẻ che chở, ít ra cũng dễ xoay sở hơn.

Nhưng hoàng hậu quá cố không lường trước được rằng, sau này phủ Trung Dũng Hầu sẽ bị tổn thất nặng nề vì nhiều lần xuất chinh đánh Hung Nô. Gia tộc dần dần suy yếu, không còn vững chãi như trước. Cả nhà bị điều khỏi kinh thành, chuyển về quê nhà Dự Châu, cũng không còn sức làm chỗ dựa cho nguyên chủ nữa.

Mà bản thân nguyên chủ, cuối cùng cũng không thoát khỏi tai ương.

Bích Châu hớt hải mang cơm đến. Sau khi được hai nha hoàn thay nhau đút cho ăn, rồi để thầy thuốc họ Kỳ bắt mạch, xác nhận đã qua cơn nguy kịch, chỉ cần nghỉ ngơi thêm ít ngày là khỏi, Tạ Lâm Triều mới thở dài một hơi.

Quả là một khởi đầu tan nát.

Giờ thì còn mong làm được việc lớn gì nữa? Hay thôi, cứ nằm ngủ một giấc cho quên hết mọi chuyện.

Hiện tại, nhị hoàng tử gần như đã bị gạt ra khỏi cuộc tranh đoạt ngôi báu. Mất hết ân sủng, lại mang danh háo sắc ngu dốt, không đủ tư cách gánh vác việc lớn, trong triều chẳng còn mấy ai dám đứng về phía nàng. Cơ hội giành ngôi cũng tan thành mây khói.

Còn chưa kịp nằm yên thương thân trách phận, thánh chỉ đã tới.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế ban chiếu: Từ thuở Thái Tổ dựng nước đã lấy việc lập thân vương, chia phủ trấn giữ bốn phương nhằm để yên dân, vững nước. Nay sắc phong nhị hoàng tử Lâm Triều làm An Quận Vương, hạ lệnh xuống trấn giữ Lương Châu. Phải biết kính sợ trời cao, tu tâm dưỡng tính. Xét thấy vết thương của ngươi còn chưa lành, trẫm cho phép ngươi ở lại kinh thành nghỉ ngơi thêm một tháng, sau đó phải lập tức lên đường, không được trì hoãn. Khâm thử!”

Sau khi thái giám truyền thánh chỉ đọc xong, hỏi han vài câu về tình hình vết thương của nàng rồi hành lễ lui xuống, hồi cung.