Nghe xong, nỗi sợ trong lòng Lăng Dĩ Tinh lại tăng lên, cô bỗng nhiên tát mạnh vào mặt Hạ Thừa Mặc.
Tiếng tát vang vọng phòng khách. Kính của Hạ Thừa Mặc bị tát rơi, vỡ nát.
Nhưng Lăng Dĩ Tinh không để ý đến những thứ này, cô vội vàng chạy ra cửa.
Lúc này Hạ Thừa Mặc bỗng nhiên gọi cô lại, giọng điệu vô cùng nham hiểm: “Bảo bối, em xem đây là cái gì.”
Lăng Dĩ Tinh nghe vậy dừng động tác mở cửa, quay lại nhìn anh.
Đập vào mắt cô là hình ảnh Hạ Thừa Mặc lắc điện thoại trong tay, trên đó đang phát một video. Video này khiến Lăng Dĩ Tinh chết lặng, đó là video quay lén cô đang tắm.
“Sao anh lại có thứ này! Mau xoá đi!” Lăng Dĩ Tinh lao tới định giật điện thoại, nhưng sức lực nam nữ khác biệt quá lớn, cô nhanh chóng bị anh ôm vào trong ngực.
Hạ Thừa Mặc ôm cô bật cười, anh dịu dàng nói: “Bảo bối cũng không muốn bị người khác phát hiện đúng không?”
“Không muốn… anh mau xoá đi…cầu xin anh…” Lăng Dĩ Tinh khóc nức nở, giọng thút thít, giống như một chú mèo nhỏ chật vật không tìm được chỗ dựa, khiến người khác đau lòng.
Hạ Thừa Mặc nghe xong cười rất vui vẻ, anh nhét điện thoại vào túi, sau đó hôn Lăng Dĩ Tinh.
Lăng Dĩ Tinh không muốn đáp lại, miệng vẫn luôn khép chặt.
“Ưm ưm… thầy Hạ… ưm…”
Đầu lưỡi linh hoạt nhanh chóng cạy mở cái miệng nhỏ, Hạ Thừa Mặc say mê hôn cô, đầu lưỡi to lớn không ngừng càn quấy, cướp hết mật ngon bên trong.
Vì Lăng Dĩ Tinh không có kinh nghiệm hôn, nên rất nhanh đã bị hôn đến không thở được.
Lúc này, Hạ Thừa Mặc mới chịu buông môi cô ra, anh cười nói: “Bảo bối, có phải em làm từ đường không, sao lại ngọt như vậy…”
Lăng Dĩ Tinh bị anh hôn đến mặt đỏ bừng, cả người như bị rút hết sức lực, chỉ có thể dựa vào lòng Hạ Thừa Mặc khóc lóc nói: “Tôi đã báo cảnh sát rồi… để chú cảnh sát bắt anh… anh là người xấu…”
Sau khi nghe xong, Hạ Thừa Mặc không chỉ không giận mà còn bật cười, dường như đang cười nhạo sự ngây thơ vô tri của cô: “Bảo bối còn biết gọi cảnh sát nữa nha, thật giỏi.” Anh nói giống như đang dỗ một đứa trẻ.
Lúc này tiếng chuông cửa vang lên, cảnh sát đã tới.
“Có ai ở đây không?”
Hạ Thừa Mặc buông cô ra, đi đến mở cửa.
“Xin chào đồng chí cảnh sát.” Hạ Thừa Mặc lễ phép nói.
Cảnh sát tới đây rất ngạc nhiên: “Ngài không phải giáo sư Đại học Y thành phố A sao? Sao ngài lại ở đây? Đây là nhà ngài à?”
“Đúng vậy.”