Chương 7: Phát hiện bộ mặt thật của Hạ Thừa Mặc

Cô vừa cúp điện thoại thì cảm thấy không ổn, cô không thể ở trong căn phòng này nữa, phải ra ngoài khu dân cư đợi cảnh sát đến mới được.

Cầm điện thoại, Lăng Dĩ Tinh mở cửa chạy ra ngoài, cô nhanh chóng đứng trước thang máy chờ đi xuống.

“Đinh!”

Cửa thang mở ra.

“Thầy Hạ! Sao thầy lại tới đây?” Trong thang máy chính là Hạ Thừa Mặc, anh tới đây làm gì?

Chưa kịp đợi câu trả lời, Lăng Dĩ Tinh đã bị Hạ Thừa Mặc túm lấy cánh tay kéo đi.

“Anh làm gì vậy!”

Hạ Thừa Mặc kéo cô vào lại căn hộ cho thuê, sau đó ép cô nằm xuống sô pha.

Lúc này, sắc mặt Hạ Thừa Mặc vô cùng âm u, anh đẩy kính, cười mỉa mai: “Là anh đã xem thường em rồi, phát hiện nhanh vậy, may mà anh đến kịp.”

Nghe xong những lời này, Lăng Dĩ Tinh nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: “Anh có ý gì… chẳng lẽ camera quay lén kia…”

Hạ Thừa Mặc tiến đến cúi người nhìn cô, cười thừa nhận: “Đúng vậy nha, em đoán giỏi lắm, là anh lắp đó.”

Nghe anh nói vậy, Lăng Dĩ Tinh cảm thấy bầu trời trước mặt mình bỗng dưng sập xuống. Cô không ngờ vị giáo sư y khoa được mọi người kính trọng lại là một kẻ biếи ŧɦái, thích nhìn lén người khác như vậy!

“Tại sao anh lại làm vậy…” Lăng Dĩ Tinh muốn đứng dậy, nhưng lại bị Hạ Thừa Mặc đè trở về.

Hạ Thừa Mặc nhìn cô đầy bệnh hoạn, anh vươn tay vuốt ve gương mặt nhỏ xinh của cô, si mê nói: “Bởi vì anh yêu em nha, Tinh Tinh, từ giây phút đầu tiên nhìn thấy em, anh đã không thể nào kiềm chế được, em nhất định phải là của anh.”

“Thế nên anh đã lắp đặt camera trong căn hộ này, phòng khách là trong mắt con thỏ bông, phòng ngủ là trên trần nhà, phòng bếp là đồ trang trí trong tủ lạnh, toilet là trong gương một chiều, phòng tắm…”

“Đều có!”

Nghe những lời này, đầu Lăng Dĩ Tinh gần như muốn nổ tung, nếu như vậy chẳng phải những gì nên thấy hay không nên thấy, Hạ Thừa Mặc đều đã thấy hết rồi sao!

“Tôi muốn gọi cho chủ nhà…” Lăng Dĩ Tinh cầm điện thoại, nhanh chóng bấm số chủ nhà, bỗng chốc, điện thoại trong túi Hạ Thừa Mặc vang lên.

Hóa ra anh chính là chủ nhà!

Lăng Dĩ Tinh nhận ra, sợ hãi làm điện thoại rơi xuống đất, cô đờ đẫn nhìn Hạ Thừa Mặc, giọng run run: “Anh, anh là chủ nhà sao?”

“Đúng nha, tất cả bất động sản ở thành phố A đều đứng tên anh đó.”

“Vậy đồ ăn trong tủ lạnh…” Lăng Dĩ Tinh tiếp tục hỏi.

Hạ Thừa Mặc cười đáp: “Những món đó cũng là anh để vào, làm sao anh có thể nhẫn tâm nhìn cô gái mình yêu mỗi ngày đều ăn bánh bao với dưa muối được.”