Lăng Dĩ Tinh đã không còn nghe rõ anh đang nói gì, ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ.
Cô quá mệt mỏi. Chẳng mấy chốc, mí mắt thiếu nữ càng lúc càng nặng trĩu, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, à không, phải nói là ngất đi mới đúng.
Trong ý thức mơ hồ, Lăng Dĩ Tinh vẫn cảm nhận được sự đυ.ng chạm từ Hạ Thừa Mặc.
Khi tỉnh lại đã là buổi chiều.
Thiếu nữ từ từ mở mắt, cảm thấy sau lưng mình nóng rực.
Quay đầu lại, cô thấy gương mặt đang ngủ của Hạ Thừa Mặc.
Lông mi dài thỉnh thoảng động đậy, đôi môi hồng nhạt trông vô cùng quyến rũ, làn da trắng, lông mày mềm mại.
Nhìn anh lúc này trông thật hiền lành và dễ gần.
Nhưng mà cũng chỉ có lúc ngủ, anh mới tạo ra ảo giác này.
Lăng Dĩ Tinh muốn đi vệ sinh, cô nhẹ nhàng gỡ cánh tay Hạ Thừa Mặc ra, dịch chăn.
Không ngờ anh vẫn không tỉnh, chắc cũng đã thấm mệt.
Thiếu nữ cúi xuống nhìn cổ áo ngủ của mình bị xé toang, cô vội vàng dùng tay kéo lại và nắm chặt.
Không biết đây đã là chiếc áo thứ mấy bị anh xé hỏng rồi!
Lăng Dĩ Tinh khập khiễng đi vào phòng vệ sinh.
Khi bước ra, cô thấy Hạ Thừa Mặc trên giường vẫn đang ngủ say.
Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô: [Phải gϊếŧ Hạ Thừa Mặc nhân lúc anh đang ngủ!]
Nghĩ là làm, cô nhìn về phía đĩa trái cây trên bàn phòng khách, nơi có con dao gọt hoa quả.
Lăng Dĩ Tinh rón rén bước tới, từ từ cầm lấy con dao, rồi quay lại phòng ngủ.
Cô nhìn Hạ Thừa Mặc đang hít thở đều đều.
Đôi tay nhỏ xinh chĩa lưỡi dao vào cổ anh, không chút do dự đâm xuống.
Đột nhiên, Hạ Thừa Mặc mở mắt, anh nhanh chóng xoay người né tránh.
Mũi dao đâm hụt, cắm phập vào chiếc gối.
“A!” Lăng Dĩ Tinh thấy anh tỉnh, sợ hãi buông tay dao ra, xoay người muốn bỏ chạy.
Hạ Thừa Mặc bật dậy khỏi giường, tóm lấy cổ tay cô, kéo thiếu nữ trở lại.
Anh giữ chặt cô gái nhỏ trước người, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm cô, tức giận nói: “Vừa nãy Tinh Tinh muốn gϊếŧ anh đúng không? Em thật nhẫn tâm.”
Lăng Dĩ Tinh nhanh chóng bị dọa khóc.
Lúc này, cô đau eo mỏi lưng, không thể giãy thoát, kể cả khi cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh, cô cũng chẳng thể thoát được…
“Tôi ghét anh… anh buông tôi ra…”
“Xem ra em vẫn không chịu nghe lời.”
Dù biết mình không thể thoát được nhưng Lăng Dĩ Tinh vẫn điên cuồng giãy giụa, cô hét lên: “Tôi muốn gọi người bắt anh đi! Tôi muốn ly hôn với anh!”
Hạ Thừa Mặc nghe xong, đồng tử đột nhiên co lại, sau đó anh gằn giọng nói: “Bắt anh? Ly hôn? Em nghĩ em có thể rời khỏi anh sao?”
“Rời xa anh à? Rời xa anh thì ngay cả cơm cũng không có mà ăn đâu!”