Sau đó, biết cô không có nơi ở ổn định, anh còn giới thiệu cho cô khu nhà này. Dù chưa từng gặp mặt chủ nhà, nhưng chủ nhà rất tốt, tiền thuê cũng rẻ đến bất ngờ.
Ở một nơi đắt đỏ như thành phố A, Lăng Dĩ Tinh từng nghĩ chủ nhà chắc là người làm từ thiện.
Thậm chí có lần cô chưa kịp tiền đóng tiền thuê, chủ nhà cũng không hối thúc, chỉ nhắn lại một câu: “Tôi biết rồi, không gấp.”
Lăng Dĩ Tinh ngẩng nhìn ban công, trăng ngoài trời vừa tròn vừa sáng, rất đẹp.
“Cũng không biết giờ giáo sư Hạ đi đến đâu rồi… mà sao thầy ấy biết mình ở tầng mấy nhỉ?” Cô lẩm bẩm, cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
Hơn nữa, sao Hạ Thừa Mặc lại biết cô thường xuyên viết đến tận khuya?
Chẳng lẽ quầng thâm mắt của cô rõ đến vậy sao?
Bỗng chuông điện thoại vang lên.
Cô vội vàng cầm lên nghe, là giáo sư Hạ gọi.
“Alô? Thầy Hạ ạ?”
“Alô, Tiểu Tinh, anh về đến nhà rồi.”
Cuộc điện thoại đến thật đúng lúc, vừa nhắc đến anh thì anh đã gọi.
Nghe xong, Lăng Dĩ Tinh lễ phép cười đáp: “Vâng ạ, vậy thầy nghỉ ngơi sớm nhé.”
“Ừ, em cũng vậy đừng suy nghĩ quá nhiều, thả lỏng, nghỉ ngơi thật tốt.”
“Vâng ạ.”
“Ừ, em cúp máy đi.”
Nghe tiếng tút tút từ đầu dây bên kia, Hạ Thừa Mặc lật úp điện thoại xuống bàn.
Anh nhìn vào màn hình máy tính, khẽ cười, hai đan tay vào nhau: “Ốc Đồng cô nương sao? Anh rất thích cái tên này đấy…”
Mắt kính anh phản chiếu hình ảnh trên màn hình máy tính.
“Rất nghe lời, thật sự đi ngủ sớm, ngủ ngon nhé bảo bối.” Nói rồi anh hài lòng tắt máy tính.
Hạ Thừa Mặc đứng dậy rời khỏi bàn, bật đèn, nhìn lên bức tường dán đầy ảnh cô gái nhỏ, tất cả đều là ảnh của Lăng Dĩ Tinh.
Hạ Thừa Mặc khẽ cười, sau đó đi tắm, thay đồ rồi lên giường nằm.
Anh mở điện thoại, nhìn hình nền là khuôn mặt cô gái, dịu dàng si mê nói: “Em chính là ngôi sao nhỏ của anh, anh sẽ không để ai khác cướp mất em đâu.”
“Anh muốn em chỉ phát sáng vì một mình anh.”
Dù biết theo dõi người khác là không đúng, nhưng Hạ Thừa Mặc không thể kìm chế bản thân, chỉ cần một ngày không thấy cô gái nhỏ của mình, cơ thể anh lập tức cảm thấy bứt rứt khó chịu.
Khoảng hơn 5 giờ chiều, Lăng Dĩ Tinh xuống dưới nhà, mua vài cái bánh bao hấp mang về để dành ăn.
“A! Lăng Dĩ Tinh!” Nghe thấy có người gọi tên mình, cô vội vàng quay đầu lại thì thấy đó là Tống Biên Trấn, người hàng xóm sống cùng tầng, cũng là một tác giả viết tiểu thuyết giống cô.