Lăng Dĩ Tinh sờ tấm danh thϊếp trong tay, nó rất mỏng.
Thiếu nữ nhanh chóng gấp lại rồi giấu đi.
Làm xong mọi chuyện cô gái nhỏ hít một hơi thật sâu.
Đinh!
Đúng lúc này cửa thang máy mở ra.
“Hửm?” Thật trùng hợp, trước cửa thang máy là Hạ Thừa Mặc: “Bé cưng, em đi đâu vậy?”
Anh bước vào trong, giọng nói không chút cảm xúc hỏi người trong lòng.
Bàn tay thon dài của Hạ Thừa Mặc bấm nút đóng cửa thang máy, rồi lại bấm nút xuống lầu.
Lăng Dĩ Tinh vừa nhìn thấy anh, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy khó thở, cô gái nhỏ hoàn toàn bị khí thế mạnh mẽ của đối phương áp chế.
“Em ra ngoài hít thở không khí, nhưng lúc quay lại không thấy anh đâu, nghe giám đốc Trương nói anh lên lầu nên em đi tìm.”
Có lẽ cảm giác bất an này là do cô đang giấu tấm danh thϊếp đó.
Hạ Thừa Mặc nghe xong khẽ cười, anh bước tới ôm Lăng Dĩ Tinh vào lòng, dịu dàng khen ngợi: “Vợ anh thật thông minh, thật sự rất thông minh.”
Rõ ràng là lời khen, nhưng sao nghe lại thấy rợn người thế này…
“Khi nào chúng ta về nhà vậy?” Lăng Dĩ Tinh vội vàng nói sang chuyện khác.
“Bây giờ lập tức trở về, hôm nay em cũng vất vả rồi.” Một câu nói nhưng có tận hai ý nghĩa.
Nói xong, Hạ Thừa Mặc vùi mặt vào cổ cô, hít một hơi thật sâu, rồi si mê nói: “Tinh Tinh của anh, thật sự là mỹ vị khó cưỡng.”
Lăng Dĩ Tinh nghe vậy đỏ mặt đến tận mang tai, nhưng không dám phản bác.
Lúc này Hạ Thừa Mặc buông cô ra, nhìn gương mặt đỏ ửng của thiếu nữ hỏi: “Em xấu hổ sao? À đúng rồi, trong thang máy này có camera đó.”
Nói xong, anh ngẩng đầu lên nhìn, Lăng Dĩ Tinh cũng nhìn theo ánh mắt anh.
“Nếu không thì… chúng ta đến phòng giám sát, bảo bọn họ xóa đoạn vừa rồi đi nhé?” Hạ Thừa Mặc nói.
Lăng Dĩ Tinh nghe xong lập tức hoảng loạn, nếu kiểm tra camera, chẳng phải chuyện cô giấu danh thϊếp sẽ bị phát hiện sao?
“Xóa gì chứ, chúng ta đi về nhà đi, ở đây chẳng vui gì cả.”
Đinh!
Đúng lúc này cửa thang máy mở ra.
Lăng Dĩ Tinh vội vàng nắm lấy tay Hạ Thừa Mặc, kéo anh ra ngoài, giả vờ vui vẻ nói: “Chồng à, chúng ta đi nhanh đi, chỗ này chẳng có gì vui cả.”
Hạ Thừa Mặc nhìn bóng lưng thiếu nữ, hơi nhướng mày.
“Được.”
Sau đó, hai người cùng nhau rời khỏi buổi tiệc, Hạ Thừa Mặc lịch sự mở cửa xe để cô gái nhỏ vào trước.
Trong xe mờ tối, chỉ có ánh đèn từ những chiếc xe lướt qua bên ngoài thỉnh thoảng chiếu sáng vào bên trong.