Chương 23: Danh thϊếp

Người đàn ông đeo mặt nạ nghe vậy, cười khẽ rồi ho nhẹ: “Tôi cảm thấy chúng ta gặp nhau dưới bầu trời đầy sao, mà cô lại rực rỡ như ánh sao, nên tôi muốn gọi cô là Phồn Tinh tiểu thư.”

“Không ngờ đó lại thật sự là tên của cô, ha ha ha.”

Tiếng cười của đối phương trầm ấm, rất dễ nghe.

Thật sự chỉ là trùng hợp sao?

Lúc này Lăng Dĩ Tinh chợt nhớ tới Hạ Thừa Mặc vẫn còn ở bên trong. Nếu lát nữa anh thấy cô đang nói chuyện với một người đàn ông xa lạ, chắc chắn sẽ nổi giận.

Nghĩ đến đây, Lăng Dĩ Tinh bỗng thấy lạnh sống lưng, cô vội nói: “Tiên sinh Hoa Hồng, tôi còn có việc, tôi xin phép đi trước.”

Lúc này người kia bỗng gọi cô lại hỏi: “Cô đi đâu vậy?”

Lăng Dĩ Tinh vừa chạy vừa trả lời: “Tôi phải nhanh chóng quay lại tìm chồng tôi, tôi đi lâu quá, anh ấy sẽ không vui.”

“Được, đây là danh thϊếp của tôi, để sau này chúng ta còn tiện liên lạc.”

Tiên sinh Hoa Hồng chạy lên trước, đưa cho cô gái nhỏ một tấm danh thϊếp.

Lăng Dĩ Tinh ngơ ngác nhận lấy, thiếu nữ khá bất ngờ khi đối phương ghé sát tai cô, khẽ nói: “Nếu cô gặp khó khăn gì thì cứ nói, tôi có thể giúp.”

Nghe xong, Lăng Dĩ Tinh ngây người trong khoảnh khắc, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, gật đầu rồi vội vàng chạy vào hội trường.

“Hạ Thừa Mặc đâu rồi?”

Thiếu nữ đảo mắt nhìn quanh, nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng anh đâu.

Lăng Dĩ Tinh bắt đầu hoảng loạn, cô cố nhớ lại vừa nãy Hạ Thừa Mặc nói đang bàn chuyện hợp tác với ai, rồi lập tức chạy tới đó.

“Giám đốc Trương, anh có thấy giáo sư Hạ không?” Lăng Dĩ Tinh thở hổn hển hỏi.

“Giáo sư Hạ? Anh ấy vừa đi thang máy lên lầu, sau đó thì tôi không rõ nữa.”

Lên lầu rồi?

“Vâng, cảm ơn anh.”

Lăng Dĩ Tinh quay người chạy về phía thang máy, bấm nút.

Đinh!

Vừa bước vào thang máy, nhìn bảng số tầng lên trên, Lăng Dĩ Tinh lập tức bối rối vì cô hoàn toàn không biết Hạ Thừa Mặc lên tầng mấy.

Lúc này thiếu nữ nhớ lại, vừa nãy thang máy đi xuống từ tầng 15.

“Thôi liều vậy.” Cô gái nhỏ bấm tầng 15.

Lăng Dĩ Tinh nhìn tấm danh thϊếp trong tay, trên đó chỉ có một dãy số ngắn gọn.

Nếu bị Hạ Thừa Mặc thấy được, chắc chắn anh sẽ tịch thu…

Tiên sinh Hoa Hồng nói sẽ giúp đỡ cô, vậy liệu đối phương có thể giúp cô thoát khỏi Hạ Thừa Mặc không?

“Giấu ở chỗ nào bây giờ…” Chiếc váy cô mặc không có túi, mà cô cũng không mang theo túi xách.