Chương 22: Tiên sinh hoa hồng

Sau đó cô gái nhỏ dè dặt đáp lại: “Ừm, cũng ổn, ngài là…”

Khoé môi người đàn ông đeo mặt nạ cong lên, khẽ nói: “Tôi là người tổ chức buổi tiệc hôm nay, vị tiểu thư này chẳng lẽ chưa từng nghe đến danh tiếng của tôi sao?”

Danh tiếng? Người tổ chức?

Chẳng lẽ anh ta là tài phiệt nổi tiếng ở thành phố S?

Lăng Dĩ Tinh lúng túng hỏi: “Chẳng lẽ ngài là tài phiệt số một của thành phố S?”

“Thật thông minh.”

Nghe thấy câu trả lời chính xác, người đàn ông đeo mặt nạ rất vui vẻ, giọng nói còn kèm theo sự cưng chiều ngọt ngào.

Cứ như thể anh ta rất quen thuộc với Lăng Dĩ Tinh vậy.

Lăng Dĩ Tinh ngẩng đầu lên nhìn đối phương, khi ánh mắt hai người chạm nhau, cô cảm thấy đôi mắt người đàn ông này mang lại một cảm giác rất quen thuộc.

“Ngài tên là gì, tôi nên xưng hô thế nào ạ?” Lăng Dĩ Tinh lễ phép hỏi.

“Ừm…” Người đàn ông đeo mặt nạ như đang suy nghĩ, sau đó cúi đầu thở dài nói: “Xin lỗi, tôi không thể nói tên thật của mình, nhưng cô có thể đặt cho tôi một cái tên, rồi gọi tôi bằng cái tên đó là được.”

Lăng Dĩ Tinh nghe vậy thì rất ngạc nhiên, làm gì có ai lần đầu gặp đã muốn người ta đặt biệt danh cho mình?

“Như vậy có phải hơi bất lịch sự không?”

“Sao lại thế được, hãy đặt cho tôi một cái tên, chỉ thuộc về cô, chỉ có cô mới có thể gọi tôi như vậy.”

Lăng Dĩ Tinh nghe xong, vô tình quay đầu nhìn bồn hoa bên cạnh, trong đó có vài đóa hoa hồng đen hiếm có.

Thiếu nữ linh hoạt nói: “Hoa hồng đen, gọi ngài là tiên sinh Hoa Hồng được không?”

Người đàn ông đeo mặt nạ nghe xong, mỉm cười cưng chiều: “Tất nhiên là được, hoa hồng đen, tiên sinh Hoa Hồng, tôi rất thích cái tên này. Vậy sau này cô cứ gọi tôi là tiên sinh Hoa Hồng, tôi sẽ gọi cô là tiểu thư Phồn Tinh* nhé?”

*Phồn tinh (繁星): có nghĩa là bầu trời đầy sao, thường dùng để miêu tả bầu trời đêm có rất nhiều sao lấp lánh, tạo cảm giác đẹp đẽ và lãng mạn.

Nghe đối phương nói mà Lăng Dĩ Tinh sững người. Làm sao người đàn ông đeo mặt nạ này lại biết tên cô?

“Sao ngài biết tên tôi?” Lăng Dĩ Tinh nhỏ giọng hỏi.

“A?” Người đàn ông đeo mặt nạ hơi sững lại, sau đó hỏi: “Hả? Vậy Phồn Tinh là tên cô à?”

Không biết vì sao giọng đối phương nghe có vẻ hơi gượng gạo.

Nhưng Lăng Dĩ Tinh không nhận ra điều này, cô gái nhỏ ngây thơ nghiêm túc đáp: “Tôi tên là Lăng Dĩ Tinh.”