Chương 21: Anh đâu có giận

Tống Biên Trấn nghe xong sững người trong giây lát, sau đó lễ phép nói: “Thì ra là vậy, chúc mừng hai người. Không làm phiền nữa, tôi xin phép đi trước.”

Nói rồi, anh ta nhanh chóng rời đi.

Lăng Dĩ Tinh không dám đáp lời, cũng không dám ngoảnh lại, cô sợ chỉ càng làm Hạ Thừa Mặc khó chịu hơn.

“Thì ra cái người “hàng xóm” mà em từng nhắc tới là anh ta à?” Hạ Thừa Mặc cười hỏi.

Nghe anh nói vậy, Lăng Dĩ Tinh vội vàng giải thích: “Bọn em không có gì hết, chỉ là hàng xóm thôi, mà cũng mới gặp có vài lần, hầu như không tiếp xúc gì nhiều.”

Nhưng vừa nói xong cô đã thấy hối hận, càng nói như vậy lại càng giống đang chối cãi.

“Em yêu, sợ cái gì, anh cũng đâu có giận.” Hạ Thừa Mặc dịu dàng xoa đầu cô.

Ai mà tin nổi chứ? Nhìn gân tay anh nổi lên thế kia là biết rõ đang kìm nén cỡ nào rồi.

“Ừm…”

Sau đó, Lăng Dĩ Tinh theo Hạ Thừa Mặc đi khắp buổi tiệc, lâu lâu trò chuyện vài câu với người này người kia.

Mỗi lần có ai mời rượu cô, anh đều đứng ra chắn giúp.

“Thầy Hạ, em muốn ra ngoài vườn hít thở chút không khí, được không ạ?” Lăng Dĩ Tinh dè dặt hỏi.

“Dĩ nhiên là được, nhưng đừng đi xa quá.” Hạ Thừa Mặc dịu dàng dặn dò.

Thấy anh đồng ý, Lăng Dĩ Tinh mừng rỡ gật đầu, sau đó nhanh chóng bước ra cửa.

Trước khi đi, cô còn quay đầu nhìn lại, thấy ánh mắt Hạ Thừa Mặc vẫn luôn dõi theo mình.

Không tin cô được chút nào luôn hả?

Lăng Dĩ Tinh ra tới hoa viên, cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, tâm trạng bỗng nhẹ nhõm hẳn.

Trong hoa viên trồng rất nhiều hoa hồng đỏ và trắng, rực rỡ lung linh. Làn gió nhẹ thổi qua mang theo hương hoa thoang thoảng.

“Thơm quá…” Lăng Dĩ Tinh chưa bao giờ được thảnh thơi như vậy.

Từ sau khi kết hôn với Hạ Thừa Mặc, cô luôn sống trong cảnh vừa dè chừng vừa bất an. Trong biệt thự có người hầu theo dõi, có camera khắp nơi, kể cả vườn hoa cũng không ngoại lệ, còn thêm cả vệ sĩ tuần tra liên tục.

Làm gì cũng không được tự do.

“Cô gái, em thích hoa hồng à?”

Bỗng phía sau vang lên một giọng nam trầm ấm, không kém phần dịu dàng.

Lăng Dĩ Tinh quay đầu lại, thấy một người đàn ông cao tầm 1m9, chiều cao ngang ngửa Hạ Thừa Mặc, dáng người cũng tương tự.

Anh ta mặc bộ vest xanh đen, đi giày da nâu, từng bước tiến lại gần.

Trên mặt anh ta đeo một chiếc mặt nạ, nhìn càng thêm thần bí.

Lăng Dĩ Tinh sững người tại chỗ.