Chương 2: Ốc đồng cô nương

Nói rồi nụ cười trên mặt anh hạ xuống, lộ ra biểu cảm trông như đang rất tủi thân.

Thấy vậy, Lăng Dĩ Tinh cũng không tiện từ chối nữa, cảm thấy nếu còn khăng khăng từ chối thì đúng là chẳng biết tốt xấu, dù sao đây cũng là giáo sư Hạ nổi tiếng của thành phố A.

“Vậy… làm phiền thầy rồi ạ.”

“Không phiền đâu.” Anh khẽ cười.

Hai người cùng bước vào khu nhà số 3, tòa 1, rồi vào thang máy.

Lăng Dĩ Tinh vừa định nói số tầng nhà mình thì Hạ Thừa Mặc đã bấm sẵn tầng 10, sau đó hỏi: “Gần đây viết truyện thế nào rồi?”

Lăng Dĩ Tinh cúi đầu, ngượng ngùng trả lời: “Vẫn vậy thôi ạ, chắc cũng chỉ đủ ăn ba bữa mỗi ngày…”

Nói xong, cô càng cảm thấy lúng túng, thật ra đôi khi ngay cả ba bữa một ngày cũng là vấn đề.

Nghe vậy, Hạ Thừa Mặc cười nói: “Chỉ cần em thích, vậy là rất giỏi rồi, sau này nhất định sẽ có thành tựu.”

Hai người vừa trò chuyện vừa đợi thang máy lên tầng 10.

“Đinh!” Âm thanh thang máy vang lên báo hiệu đã đến nơi.

Lăng Dĩ Tinh vừa bước ra khỏi thang máy thì Hạ Thừa Mặc cũng đi theo, tiễn cô về tận nhà.

“Giáo sư Hạ, thầy lái xe cẩn thận nhé, ngủ sớm một chút.” Lăng Dĩ Tinh nhìn Hạ Thừa Mặc đứng cạnh thang máy, dặn dò.

Nghe vậy, Hạ Thừa Mặc cười càng tươi, anh gật đầu đáp: “Ừ, em cũng thế nhé, đừng viết truyện đến tận khuya nữa.”

“Vâng ạ, tạm biệt thầy.” Nói xong, Lăng Dĩ Tinh mở cửa bước vào nhà.

Thấy cô gái nhỏ vào nhà rồi Hạ Thừa Mặc mới rời khỏi, trở lại thang máy.

Bước vào nhà, Lăng Dĩ Tinh thở phào nhẹ nhõm. Cô đi vào bếp mở tủ lạnh, ngay lập tức nhìn thấy đủ các loại đồ uống và thức ăn bên trong.

Cô khẽ cau mày, lấy một chai soda ra, khẽ lẩm bẩm: “Sao mà từ sau khi quen giáo sư Hạ, nhà mình cứ như có thêm một Ốc Đồng cô nương ấy…”

Cô mở nắp chai rồi uống. Bình thường bản thân cô vốn không nỡ mua những thứ này…

Cô cầm chai soda bước đến ghế sô pha ngồi xuống, sau đó bật TV lên.

Thật ra lần gặp mặt đầu tiên giữa cô và Hạ Thừa Mặc vô cùng qua loa. Mấy tháng trước, khi đang bí ý tưởng viết truyện, cô đến Đại học Y khoa thành phố A để dạo chơi tìm cảm hứng.

Khi đó tình cờ gặp Hạ Thừa Mặc đang từ giảng đường bước ra. Vừa thấy cô, anh lập tức tiến lại bắt chuyện, thậm chí còn nhanh chóng xin thông tin liên lạc.

Lúc đó cô cực kỳ bối rối, cảm thấy người này sao mà chủ động quá vậy.