Lăng Dĩ Tinh nghe xong, vì chống đỡ thân thể vô lực, hai tay cô ôm vai Hạ Thừa Mặc khóc thút thít, đứt quãng nói: “Không, không chạy, không chạy nữa…”
Nghe xong, tâm trạng Hạ Thừa Mặc tốt hơn rất nhiều, anh vươn tay nắm cằm Lăng Dĩ Tinh, dịu dàng ra lệnh: “Nào, nhìn chồng.”
Trong mắt Lăng Dĩ Tinh tràn ngập nước mắt, bờ môi đỏ hồng, lại phối hợp với khuôn mặt bóng loáng trắng nõn, thoạt nhìn giống hệt như cô vợ nhỏ bị tủi thân.
“Chủ động chút, hôn chồng nha.” Hạ Thừa Mặc cười ra lệnh.
“Ừm…” Lăng Dĩ Tinh vòng hai tay ôm lấy cổ anh, hôn lên môi Hạ Thừa Mặc.
Cô chỉ có thể nghe lời, không thể phản kháng dù chỉ một chút.
Hạ Thừa Mặc chớp lấy thời cơ vươn tay đè lên gáy cô, hôn sâu hơn.
Nụ hôn ngọt ngào gần như biến thành con thú đang gặm cắn coi mồi.
“Ưm… a! Đầu lưỡi Lăng Dĩ Tinh bị anh cắn rách, cô tủi thân khóc nức nở: “Hu hu hu… sao anh lại cắn em… đau…”
Nói xong, cô gái nhỏ vươn tay nhẹ nhàng đánh Hạ Thừa Mặc, dáng vẻ đáng yêu như vậy làm người đàn ông không thể nào rời mắt.
Hạ Thừa Mặc thấy thế, vội vàng dỗ dành: “Là chồng sai, chồng không nên cắn bé cưng, ngoan đừng khóc, đừng khóc.”
Anh vỗ nhẹ lưng Lăng Dĩ Tinh, để hơi thở của cô trở nên vững vàng.
Một lúc sau, Lăng Dĩ Tinh từ từ ngừng khóc, đồng thời cơ thể nhỏ xinh cũng hoàn toàn dựa vào người Hạ Thừa Mặc.
“Bé cưng?”
Xem ra là khóc mệt nên ngủ rồi.
Dù Lăng Dĩ Tinh đã ngủ thϊếp đi, nhưng cơ thể nhỏ bé vẫn đang run rẩy.
Thấy cô như vậy, cảm xúc đau lòng lại dâng lên, Hạ Thừa Mặc cũng không đành lòng.
Ánh mắt anh phức tạp, nhỏ giọng nói: “Nếu không thì tháo ra…”
Vừa muốn đưa tay giúp Lăng Dĩ Tinh tháo ra, nhưng nghĩ lại nếu như bây giờ anh tháo ra, có thể Lăng Dĩ Tinh sẽ không còn nghe lời nữa.
Bàn tay to lớn đang vươn ra lập tức thu lại.
“Về sau anh sẽ chú ý… xin lỗi em.”
… Chạng vạng tối
Lăng Dĩ Tinh từ từ mở mắt, cô nhìn trần nhà xa lạ, đột nhiên ngồi dậy, lại nhìn khung cảnh xung quanh cũng vô cùng xa lạ.
“Đây là đâu?” Cô vừa định động, lập tức cảm nhận được cơn đau từ đầu, giống như muốn nứt ra.
Nỗi đau này khiến cô nhớ lại những gì đã xảy ra trước đó.
“Chạy trốn, bị thầy Hạ bắt được… lại thất bại… hu hu hu…” Lăng Dĩ Tinh lau nước mắt, quay đầu nhìn thấy điện thoại di động của mình đặt trên tủ đầu giường.
Cô vươn tay cầm lên, khởi động máy thấy bây giờ đã hơn sáu giờ tối.