Sau đó, Lăng Dĩ Tinh đã dọn đến ở trong biệt thự của anh, không được rời đi nửa bước, hai người cũng nhanh chóng tổ chức hôn lễ.
Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng chốc đã hơn hai tháng.
Lăng Dĩ Tinh bước đến trước gương, nhìn chiếc vòng trên cổ mình, mặt dây truyền trên vòng cổ là một viên kim cương có giá trị liên thành, dưới ánh sáng vô cùng lấp lánh.
“Mệt mỏi quá…” Vì nghe lời Hạ Thừa Mặc, mỗi ngày cô đều lặp đi lặp lại những việc giống nhau.
Lăng Dĩ Tinh ra khỏi nhà vệ sinh, ngồi xuống bàn mở laptop lên, nhìn vé tàu cao tốc mình đã đặt trên phần mềm.
Trong lòng cô lúc này vô cùng khẩn trương, khẽ nuốt nước bọt.
Thật ra cô ngoan ngoãn như vậy là để làm Hạ Thừa Mặc mất cảnh giác, nhân lúc anh không có ở nhà, cô có thể bỏ trốn.
Lăng Dĩ Tinh đứng dậy mặc áo khoác, đội mũ lưỡi trai, đeo balô đựng laptop, tắt nguồn điện thoại rồi chuẩn bị rời đi.
Cửa sau.
Hai tháng nay cô đã thăm dò kỹ cấu trúc biệt thự, biết có một cửa sau không có camera giám sát.
Sợ bị người giúp việc phát hiện, Lăng Dĩ Tinh rón rén đi xuống tầng một, sau đó lén chạy tới cửa sau.
Cô đưa tay vặn tay nắm cửa, cửa mở ra, đôi chân nhỏ nhanh chóng chạy ra ngoài.
“Hộc hộc hộc!” Lăng Dĩ Tinh tránh né camera, chạy khỏi khu nhà giàu thành phố A, đi đến ven đường vẫy một chiếc xe.
Ngồi vào xe, cô vội nói: “Bác tài, đến trạm cao tốc thành phố A.”
Ngồi trong xe nhìn ra ngoài cửa sổ, tay Lăng Dĩ Tinh siết chặt điện thoại.
Suốt chặng đường, tim cô lúc nào cũng treo ở cổ họng.
Cô rất sợ Hạ Thừa Mặc sẽ đột ngột xuất hiện.
Nhưng nửa tiếng sau, lúc đến trạm cao tốc mọi việc vẫn rất suôn sẻ.
Lăng Dĩ Tinh cũng dần thả lỏng, cô hỏi: “Bác tài, bao nhiêu tiền vậy?”
“Một trăm mười tệ.”
Thật đắt.
Lăng Dĩ Tinh trả tiền xong mở cửa xe, xách balô đi ra ngoài, nhìn xung quanh không thấy người nào mặc vest đen.
Cô âm thầm vui mừng nói: “Không ngờ lại thuận lợi như vậy, cuối cùng cũng thoát khỏi móng vuốt của anh ta rồi.”
Cô bước vào trạm cao tốc, xét vé, kiểm tra an ninh, vừa xách balô laptop bước vào tàu tìm chỗ ngồi thì… một tiếp viên bước đến gọi cô lại: “Xin hỏi cô có phải là cô Lăng Dĩ Tinh không?”
Lăng Dĩ Tinh nghe vậy, quay đầu nhìn cô ấy, cô không hiểu hỏi lại: “Đúng vậy, có chuyện gì sao?”
Nghe xong, tiếp viên nhiệt tình giúp cô cầm đồ, đưa tay mời: “Chỗ ngồi của cô không ở đây, xin mời đi theo tôi.”